CẢM XÚC VÀ CẢM XÚC ......
Mùa xuân mơ ước ấy đang đến đầu tiên
Một trưa nắng vui cho bao tâm hồn. "
Từ trong sâu thẳm của ký ức, mỗi khi nghĩ tới mùa
xuân tôi lại nghĩ tới những đàn én, và
những lời ca “Rồi dặt dìu mùa xuân theo én về” như
ngân lên..ngân lên từ tim ...Từ góc
nhỏ dịu dàng của tâm hồn. ( Không tính góc đanh đá )
mmmmmmm
Không ồn ào rộn rã, Mùa xuân đầu tiên ấy đã nhẹ
nhàng, êm đềm thấm sâu vào lòng
người. Hầu hết tất cả những ca khúc viết về mùa
xuân đều có chung một giai điệu tưng
bừng, rộn ràng... Bởi mùa xuân là mùa của những mơ
ước hạnh phúc, vui tươi.
Thế nhưng đã có một bài hát về mùa xuân không hề đi
theo cái “khuôn” đúc sẵn này nhưng khi hát lên vẫn
nghe yêu đời, yêu người, yêu Tổ quốc một cách thật
đằm thắm, nồng nàn. Ca khúc này đã được viết bởi
những rung cảm của một bậc thầy trong làng âm nhạc
VN: Mùa xuân đầu tiên của nhạc sĩ Văn Cao.
Phù Thủy tôi mê mẩn ca khúc này bạn ạ, bất kể nghe
ở trong hoàn cảnh nào tim tôi vẫn có thể rộn lên và
bấn nhịp. Ngày nhỏ thay vì tớn lên đi chơi ( như mẹ
hay bảo chị em chúng tôi) thì tôi lại say mê và sẵn
sàng ngồi nghe người lớn kể về những cuộc chiến
tranh, nỗi gian khổ và niềm hạnh phúc nhỏ nhoi mà
bình dị thời ấy. Tôi đi lạc vào vùng khói lửa đạn bom
mà không phải là cổ tích của Andecxen. Vâng để rồi từ
đó tôi yêu những câu chuyện được vẽ bằng những ca
khúc ví như : " Đường ra trận mùa này đẹp lắm" và "
Cuộc đời vẫn đẹp sao tình yêu vẫn đẹp sao" v . v. Vậy
đấy ra trận biết liệu có ngày về? Sao trái tim vẫn rừng
rực cháy lên những khát khao chắt chiu từ niềm tin
vào chiến thắng, vào một ngày mai ...
Tôi yêu những người đã bước ra từ khói súng, từ một
thời đạn bom khốc liệt. Tôi thương Miền Trung mảnh
đất oằn mình hứng chịu nhiểu nhất của đạn bom và
thiên tai. Và tôi yêu cuộc sống hiện tại tôi đang có, yêu
những khoảnh khắc hạnh phúc, yêu những giây phút
vĩnh cửu của tình yêu thương mà trước 1975 người ta
đã phải chắt chiu trong đạn bom vì ngày mai mong
manh kia có thể đã nằm sâu trong ba tấc đất rồi. Khi
nói đến mùa xuân Phù Thủy tôi chỉ thích duy nhất một
ca khúc Mùa xuân đầu tiên sau 1975 khi Đất nước
hoàn toàn giải phóng.
Một điệu Valse nhẹ nhàng, êm ái ngân lên da diết khi
Nàng Xuân đang bẽn lẽn chia tay Nàng Đông lạnh giá
để khoác lên mình chiếc áo rực rỡ của mùa Xuân.
Cách đây 35 năm, trong căn gác cũ kĩ 108 phố Yết
Kiêu( Hà Nội), vào một ngày giáp Tết Bính Thìn (1976).
Đó là cái Tết thanh bình đầu tiên trên quê hương Việt
Nam sau bao năm khói lửa chiến tranh, bom đạn.
Riêng với Văn Cao, mùa xuân thanh bình đầu tiên ấy
đã như một chất men làm bừng thức niềm cảm hứng
sáng tác đã ẩn khuất trong ông từ 20 năm trước.
Ông lướt những ngón tay khô gầy trên những phím
dương cầm vàng ố màu thời gian để cho ra đời tuyệt
phẩm “Mùa xuân đầu tiên”. Cái cách mà Văn Cao cảm
nhận mùa xuân thanh bình đầu tiên của đất nước có
vẻ trầm lắng, không phải ông không vui, phải nói là
ông rất vui ấy chứ, song ông lại tận hưởng cảm giác
đó bằng tâm hồn nghệ sĩ riêng của mình.
Phù Thủy mời các thân yêu khi ghé thăm
hãy dừng lại cùng hát và cảm nhận thật sâu sắc ca
khúc mượt mà này nhé. Hãy lướt nhẹ cùng chủ nhà
điệu Valse êm ái này để bước sang năm mới …thanh
bình, hạnh phúc đong đầy trong ánh mắt lấp lánh khi
trao nhau.
Khi những giọt nắng trưa vàng cùng những sợi khói
bềnh bồng len nhè nhẹ qua vòm cây, kẽ lá song lại có
sức biểu cảm, lay động lòng người. Mới đây thôi, bao
người đón Xuân bên tiếng nổ ì đùng khét lẹt mùi thuốc
súng, đã lâu rồi người ta mới cảm thấy mùa xuân bình
thường, thanh thản và nhẹ nhõm với tiếng gà gáy xa
xa.
"Rồi dặt dìu mùa xuân theo én về
Mùa bình thường mùa vui nay đã về
Mùa xuân mơ ước ấy đang đến đầu tiên
Với khói bay trên sông, gà đang gáy trưa bên sông
Một trưa nắng vui cho bao tâm hồn. "
Người người hớn hở trước cảnh mùa xuân tươi mới
song Văn Cao lại thoáng chút xao xuyến nhìn những
người mẹ đón con về sau cuộc chiến, nước mắt đã
rơi, đã thấm trong giây phút trùng phùng thiêng liêng
nhưng Văn Cao hoàn toàn tin tưởng vào một cuộc đời
êm ấm trong tầm tay những người con trở về
mmmmmmmmmm
“Rồi dặt dìu mùa xuân theo én về
Người mẹ nhìn đàn con nay đã về
Mùa xuân mơ ước ấy đang đến đầu tiên
Nước mắt trên vai anh, giọt sưởi ấm đôi vai anh
Niềm vui phút giây như đang long lanh.
Hòa trong niềm vui vỡ òa của đất nước, Văn Cao như
thầm nhủ với riêng mình những cảm xúc rất thật, giản
dị nhưng nghe sao thật thiêng liêng, tinh tế: “Ôi giờ
phút yêu quê hương làm sao trong xuân vui đầu tiên. Ôi
giờ phút trong tay anh đầu tiên một cuộc đời êm ấm.
Từ đây người biết quê người. Từ đây người biết thương
người. Từ đây người biết yêu người...”.
Người ta thường nói Văn Cao là nhạc sỹ cổ điển bởi
những giai điệu mượt mà, sang trọng của ông, không
hẳn là như thế. Trong những bản nhạc của mình,
bằng giác quan của người nghệ sỹ, Văn Cao tinh tế
chuyển tải đến chúng ta những tiên đoán một cách
chân thành tuyệt đối, mà ở bài nhạc này là những giá
trị nhân văn cần đạt được sau mùa xuân đại thắng.
llllllllll/////////////////////......l
Ta không nên ngủ quên trong chiến thắng mà
quên đi mọi thứ còn phía trước. “Mùa xuân đầu
tiên” không chỉ là mùa xuân của hoan ca mà còn là
mùa xuân của sự bừng tỉnh nhận ra tính nhân bản
bị đánh mất trong chiến tranh cần phải được đánh
thức trong mỗi con người. Bằng phẩm chất của
người nghệ sĩ cách mạng. Và tôi, khi mỗi độ xuân về
nghe bài hát đó tôi vẫn thấy cái cảm giác của “mùa
xuân đầu tiên” trong lòng mình dẫu tôi chỉ biết đến
khói lửa của đạn bom qua lời kể của những người
thân yêu ruột thịt...
Văn Cao đã nói rất thật:
“Từ đây người biết quê người
Từ đây người biết thương người
Từ đây người biết yêu người.”
Và ở cuối bài ca, Văn Cao vẫn “mênh mông” lắm, song
ông khẳng định lại lần nữa mùa xuân hôm nay là “mùa
xuân mơ ước”, “xưa có về đâu”.
“Giờ dặt dìu mùa xuân theo én về
Mùa bình thường, mùa vui nay đã về.
Mùa xuân mơ ước ấy xưa có về đâu
Với khói bay trên sông, gà đang gáy trưa bên sông
Một trưa nắng thôi hôm nay mênh mông…”
Mùa xuân mới đang dần tới, sắc xuân rực rỡ trên
những phố phường, cây cỏ giang cành lá quấn quít
với gió xuân, lòng tràn ngập niềm vui sướng trong sự
thanh bình, chợt lặng nghe những lời ca chân thành
của người nhạc sỹ đa tài luôn tin vào những giá trị
chân thật của con người.
Lúc này đây Phù Thủy tôi lại nhớ Mùa xuân năm nào...
hiện diện giữa hai mái đầu trắng như tuyết của bà tôi
của bác khi nói về một thời khói lửa. Nói về những
người còn sống và những người đã ra đi trong đó có
nói đến bố tôi. buổi tối hôm ấy in đậm trong ký ức ...và
tôi yêu MÙA XUÂN ĐẦU TIÊN cũng bởi từ dạo đó…tôi
yêu da diết và hiểu được ý nghĩa sâu sắc của :” mùa
bình thường. Tôi yêu “ gà đang gáy trưa” khi liên
tưởng những buổi trưa thanh vắng ngày nào nằm mơ
màng nghe bà kể chuyện. Cũng từ dạo đó tôi luôn
luôn bị cuốn hút bởi những làn khói ban chiều được
lan tỏa ra từ những mái ngói của làng quê Việt Nam.
Cũng từ dạo đó tôi biết yêu Quê hương, yêu cỏ cây
hoa lá, yêu con đường mình đang và sẽ đi. Cũng từ
dạo đó tôi biết yêu, và cái gọi là tình yêu trai gái không
còn là lớn nhất trong tim tôi
..cũng từ dạo đó tôi biết yêu mình
.
Chiều nay khi thả bộ trên những con phố nhỏ với niềm
vui lâng lâng, nhìn dòng xe tấp nập tôi đã nghĩ tối nay
về mình sẽ viết.. . Khi gõ lên bàn phím những dòng
chữ đầu tiên lòng tôi tràn cảm xúc, thứ cảm xúc lạ
lùng rộn ràng ít khi đến. Rõ là đàn én đã kịp trở mùa
xuân về đâu, nhưng đâu đó những cánh én nhỏ đã
chao liệng trong trái tim tôi mất rồi ... Bỗng nhiên thôi
khi tâm hồn đang ướt sũng Phù Thủy tôi lại cồn cào
nhớ điệu Valse nhẹ nhàng êm ái... mời các bạn ở lại
thưởng thức nhé...nhạc đã được bật lên rồi...chúng ta
cùng khiêu vũ thôi
,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,
PHF THỦY CÓ KHÁC. Ở HH MÀ CŨNG CÓ BÔNG MAI NỞ TƯNG BỪNG
Anhmattroi Cách đây 1 phút
AMT chúc em và đại gia đình năm mới khỏe vui - tấn tài, tấn lộc - hạnh phúc và thành đạt trong cuộc sống.
Thanh Thúy (cái cô đóng Võ thị Sáu trong phim ) hiện mang hàm thiếu tá. Sinh trưởng trong gia đình lính .Bố là sĩ quan quân đội mẹ là thanh niên xung phong tất nhiên sự trải nghiệm và trình độ hiểu biết hơn hẳn các em tốp Năm dòng kẻ( đính chính không phải BỐN DÒNG KẺ đâu, tôi nhầm vì chỉ có 4 em hát trược đây còn có Gíang Son là 5 nay thấy còn 4 nên bị nhầm ) Thanh Thuý hát với tất cả tâm hồn thể hiện sẽ sâu sắc hơn.Em chắc tuổi tác cũng cùng trà với Thanh Thúy và với sự trải nghiệm của em cũng đồng điệu nên em thich hơn là phải.Tôi thì ngược lại thích giao lưu với những người hơn tuổi hoặc ít tuổi hơn mình nhất là các văn nghệ sỹ trẻ . Những người cùng trà ít ai hợp.Đã gọi là thích thì mỗi người một khác.Tôi tôn trọng ý thích của mọi người. Thanh Thúy vừa ra một đĩa nhạc rất hay . 12 bài ca cách mạng ( hay còn gọi là Nhạc Đỏ)Em tìm mua nhé.Tôi cũng rất thích Thanh Thúy hát nhất là bài BIẾT ƠN CHỊ VÕ THỊ SÁU sáng tác của Nguyễn Đức Toàn. Em có tích bài này không?
bước ra từ khói súng, từ một thời đạn bom khốc liệt. Tôi thương Miền Trung mảnh
đất oằn mình hứng chịu nhiểu nhất của đ..
trong
hoàn cảnh nào tim tôi vẫn có thể rộn lên và bấn nhịp. Ngày nhỏ thay vì
tớn lên
đi chơi ( như mẹ hay bảo chị em chúng tôi) thì tôi lại say mê và
sẵn sàng ngồi nghe người lớn kể về những cuộc chiến tranh, nỗi gian khổ
và niềm
hạnh phúc nhỏ nhoi mà bình dị thời ấy. Tôi đi lạc vào vùng khói lửa đạn
bom mà
không phải là cổ tích của Andecxen. Vâng để rồi từ đó tôi yêu những câu
chuyện được vẽ bằng những ca khúc ví như : " Đường ra trận mùa này đẹp
lắm" ... Vậy đấy ra
trận biết liệu có ngày về? Sao trái tim vẫn rừng rực cháy lên những
khát khao chắt chiu từ niềm tin vào chiến thắng, vào một ngày mai ... Tôi thích đoạn viết này Đúng là tg có thể khiến con người ta lớn dần lên và già đi nhưng lại chịu khuất phục trước tâm hồn giàu cảm xúc và một nội dung sâu sắc... góc cạnh. Biết em gần 10 năm nay thật hạnh phúc là em vẫn vậy giàu có về tâm hồn và sự sẻ chia. ..