Tâm linh

 Sống và chết
Sống và chết có gì khác nhau? Khi chúng ta được sinh ra đời, người vui mừng không phải là bản thân chúng ta, mà là cha mẹ, người thân cuả chúng ta. Sau khi chúng ta chết, người khóc lóc cũng không phải là bản thân chúng ta, mà là con cái, người thân cuả chúng ta. Chúng ta không vui sướng vì ra đời, vì lúc đó không biết vui sướng; chúng ta không khóc lóc vì chết đi, vì sau khi chết sẽ không còn cảm giác.

Chúng ta không cách gì phát biểu cho  cuộc sống, vì khi phát biểu ta đã được sinh ra rồi, bất luận được sinh ra trong một hoàn cảnh như thế nào, chúng ta đều không có tư cách quyết định; chúng ta cũng không có cách gì rơi lệ cho cái chết vì cho dù có chống trả thì sinh vật nào cũng phải chết.
Chúng ta mở đầu cuộc hành trình bằng tiếng khóc của bản thân, rồi lại kết thúc mạng sống trong tiếng khóc của người thân. Chúng ta rời khỏi cơ thể mẹ mà ra đời, rồi lại rời khỏi thế giới này mà chết đi. Chúng ta được đẩy lên sân khấu cuộc đời, rồi laị bị kéo xuóng. Chúng ta tựa hồ không hề có một quyền lực can thiệp nào vào hai vấn đề lớn nhất của cuộc đời, là sự sống và cái chết..

May mà trong vấn đề này,
chúng ta vẫn có thể có một chút hành vi
để khiến bản thân sinh ra bình thường,
nhưng có thể chết vĩ đại;
Ra đời trong cơn đau đẻ của một mình người mẹ,
nhưng  có thể từ bỏ thế gian này
trong tiếng khóc đau thương của hàng triệu con người.





TÌNH YÊU CỦA HỒN MA ( NIỀM TRĂN TRỞ CỦA MỘT HỒN MA)

Tôi vẫn luôn tồn tại nơi cánh rừng này để đợi ngày em trở về. Dõi theo từng bước, từng bước em đi, cả hơi thở mỗi khi em say giấc. Ngày em có một người đàn ông cho cuộc đời mình, ngày em gọi anh ta là chồng tôi đã buồn nhiều lắm nhưng mừng vui và chúc phúc cho em. 


Tôi luôn tự mình biện minh cho em, rằng em quá buồn cho cuộc chia tay không định trước ấy, rằng em không muốn nhìn lại sự mất mát không nhỏ … ngày ấy…bên cánh rừng này. Rằng để quên tôi đi, để đời em gặp may mắn em không nên quay lại cái nơi mà gần 20 năm trước tôi đã đặt mối tình đầu của em trên vách núi thơ mộng với tiếng cười ròn tan ngây ngô đến yêu…

Tôi nói vậy nhưng không có ý cho rằng em đã lớn, đã không còn là cô bé tuổi 19 ngày ấy. Với tôi, em mãi là em của ngày đó; mới tinh khôi trong sáng và lộng lẫy.
Có vài lần tôi nghe thấy em nói với bạn bè,  em muốn quay về nơi ngày xưa ấy và đến thăm tôi một lần. Em nói, em ân hận rằng sau ngày hôm đó em đã không một lần quay lại. Em nói có lẽ vậy nên đời em lân đận v..v 

Tôi nghe được và ức lắm! Dù cả đời này em không một lần quay lại,  tôi vẫn hiểu và thông cảm cho em, không khi nào muốn cản trở con đường em đi. Bao năm nay tôi vẫn chờ đợi ngày em trở về, mặc dù tôi vẫn ngay bên em đó thôi, bất kể nơi nào em đến.Tôi luôn yêu thương và âm thầm lặng lẽ  dõi  theo em, dẫu rằng tôi chẳng thể giúp gì cho em được. 

Đã nhiều đêm tôi buồn đến nát lòng  khi chứng kiến em gói ghém những giọt nước mắt cho đời, cho người. Muốn lau khô giọt lệ em nhưng tôi không còn làm được điều đó nữa. Mỗi khi thấy em đau lòng về người đàn ông đó...vô tình em lại đày đọa thêm nỗi đau nhân gian mà tôi phải gánh chịu. Tôi lại nấn ná, nấn ná ngày này qua ngày khác...

Tôi muốn cho em biết rằng người đàn ông đó sẽ khiến em đau khổ đấy, em sẽ tổn thương sẽ cạn kiệt nước mắt để khóc cho hắn.  Nhưng em nào nghe được tiếng tôi …em ngang bướng hơn, liều lĩnh hơn  em đem lòng yêu thương và gắn bó với người đàn ông đã có gia đình.

Tôi muốn thét gào trong nỗi tuyệt vọng đến cùng cực; vì biết em sẽ khổ, sẽ đau,  sẽ hụt hẫng chông chênh trong một ngày gần nhất đây thôi. Tôi bất lực! Vì tôi không thể mang lại hạnh phúc cho em, cũng như tôi không thể chỉ cho em thấy người em luôn cho rằng họ  không hợp với em; lại là người có thể mang lại cho em sự bình yên và hạnh phúc. Chẳng phải sự bình yên cho tâm hồn là điều em khao khát kiếm tìm đó sao? 

Nhưng tôi là ai, là ai? Với nỗi đau, niềm tiếc hận phải rời bỏ em; rời bỏ những ràng buộc thế nhân, tôi lăn mình trong bóng tối. Lặng lẽ, đơn côi không thể chọn cho mình một con đường để đi.... Không có cái gọi là tương lai, không có cái gọi là hiện tại. Tôi là ai? Đến tôi cũng không đặt được thành tên! Vâng tôi ở một góc khuất rất linh thiêng của tâm hồn và hướng về em…



PHẦN 2


Hôm nay!  nhìn em rạng rỡ tản bộ trên bãi biển với hắn tôi tức phát điên lên. Ghen ư? Không đâu, tôi đang lo lắng cho em bởi tôi biết gã đàn ông điển trai hào hoa đó sẽ đóng góp nỗi đau khổ vào đời em, sẽ khiến em rơi lệ. Nhìn em  nghe như nuốt từng lời hắn nói hắn hứa, tôi muốn lắm, muốn dìm hắn xuống biển sâu...bạn ạ. Không tôi cũng không thể làm vậy được bởi em sẽ lại thêm lần nữa đau đến xé nát tim mình bởi âm dương cách biệt, bởi ( con cá mất bao giờ cũng là con cá to ) ví như tôi vậy...vẫn đâu đó trong  em niềm tiếc nuối, yêu thương . Tôi lại càng không thể làm vậy bởi chính tôi đã chứng kiến em như cái xác không hồn ngày chúng tôi chia tay…


Giờ thì tôi bắt đầu chuẩn bị đến gần em và anh ta. Khi cái nắng không còn gọi là “đỏng đảnh “ ( như em hay ví von vậy) thì tôi mới có thể đến gần em hơn.
Nhưng dù đang đứng xa em, trong đám thông già um xùm này, tôi vẫn nhìn thấy rất rõ từng dáng nét của em, nghe rất rõ từng lời em nói với anh ta, cả tiếng thì thầm mà đôi khi họ trao đổi với nhau. Giữa đất trời hoang vắng, có gì phải thì thầm? 
Thì họ yêu nhau thiếu gì điều để nói nhỉ? Còn tôi, tôi lại biết thời khắc nào họ sẽ chia tay nhau, thời khắc nào em sẽ đau và rơi nước mắt vì hắn và tôi lại tiếp tục trăn trở nơi cõi nhân gian này bao lâu nữa đây? Khi mà em luôn chỉ khiến tôi không yên lòng và lo lắng!

Thế đấy! Tôi là ai? Là ai mà cứ cuốn vào em? Tôi là ai mà cứ thả rơi vào không gian vô tận những nỗi đau không thể nói hết thành lời. Tôi là ai?Là ai mà cứ mãi tha thẩn bên cánh rừng hoang vắng lạnh lẽo này…
Một niềm khao khát ở lại và một sự hối thúc ra đi đồng thời dâng trào, xâu xé tôi. Mà sao tôi chưa thể tan biến khỏi thế gian? Điều đó làm sao tôi nói được và nói gì đây, với ai! Ai hiểu cho tôi?


 PHẦN 3
Em đã chia tay hắn, cái thằng cha mà tôi không chấm được điểm nào ý, em tuyên bố không chồng con gì hết nữa. Mệt!
Tôi tin em, tin những điều em tuyên bố đó, bởi đơn giản thôi tôi đọc được suy nghĩ của em. Thế cũng tốt, em không còn trẻ nữa để chịu thêm nỗi đau đời, song tôi rất muốn khuyến khích ủng hộ em tìm được một nửa của đời mình bởi tôi biết, ngoài tình yêu em tha thiết thì tự tôi phải công nhận rằng mình chưa phải là một nửa của đời em.


Tôi là ai? Là ai mà sao cứ mới tinh khôi như chưa có chuyện gì xảy ra của gần 20 năm trước. Vẫn nguyên vẹn hình hài của chàng trai làng ngày ấy; Vẫn luôn khắc khoải mãi với duy nhất một câu hỏi mà không có câu trả lời.
Sự hiểu biết về em, nói chuyện với em chỉ một chiều gần 20 năm nay chưa một lần khiến tôi mệt mỏi, mất năng lượng và tan biến đi. Một câu hỏi vang vọng trong cõi vô thức của giấc mơ em cũng không lay động được góc khuất tâm hồn của một con người




Bởi vì em là người, còn tôi; là một sự sống sau cái chết; một hồn ma. Tức cười không! Một hồn ma nhưng vẫn phát cuồng lên vì yêu. Ở cõi vô hình này tim tôi vẫn sống, linh hồn tôi ngập đầy năng lượng để chỉ dành cho yêu em, tình yêu của hồn ma tôi không có những ích kỷ hờn ghen những toan tính lọc lừa, những dối gian hiểm ác. Bao năm nay tôi không thôi gọi tên em trong niềm ân hận và nuối tiếc khôn nguôi, trách cho duyên phận ở cõi nhân gian không cho tôi một tình yêu chọn vẹn một hạnh phúc giản đơn.

 Hồn ma vẫn vướng víu hồng trần này không còn ân hận của cái chết ngày ấy..không đổ tại…vì đâu..tại sao? Bởi duyên kiếp với nhân gian của tôi chỉ có vậy. Tôi đợi em ở kiếp sau bởi chúng tôi đã coi như trả xong nợ luân hồi kiếp trước. Tôi đã vật vờ một bóng ma đơn cô đơn bao năm nay để đợi em, không thể nào xiêu thoát. Tôi đầy đọa mình trong yêu thương trăn trở về em. Với hi vọng bớt đi phần nào cho kiếp hồng nhan em ở lại. 

Tôi đợi em, bởi nếu không đợi chúng tôi sẽ lạc mất nhau khi tôi xiêu thoát trước. Tôi đợi em để chúng tôi cùng được trở thành những linh hồn tràn đầy năng lượng của sự yêu thương. Tôi tin vậy, bởi nơi nhân gian này em đang hàng ngày hành thiện tác phước. Và tôi tin vào tình yêu của mình sẽ động lòng cõi Tam Giới... 




Dạo này tôi vui và hạnh phúc hơn nhiều. Vì sao? Vì em dần hiểu và tin vào thế giới Tâm Linh, tin vào sự tồn tại của Linh Hồn. Em đang tin vào hồn ma tôi, ngoài thời gian đến Trung tâm nghiên cứu tiềm năng con người em chịu khó tìm đến các Nhà ngoại cảm hơn. Hàng đêm em đọc sách viết về tiền lai hậu kiếp. Em tìm hiểu sự thoát xác của một linh hồn. Và tôi, tôi vui hơn bao giờ hết khi thấy em cảm nhận được tôi vẫn đâu đó quanh em, em không lo sợ như bao người khác cho rằng hợp với người âm rồi là người âm theo sẽ theo mình mãi. Em không còn ý định đi cắt tiền duyên nữa( mà có cắt cũng không được em có biết không?). Bọn họ, đám bạn thân bảo; em nên đi cắt tiền duyên để đời không lận đận.Tôi nghe thấy và biết hết, nhưng thật ra tôi đã làm gì đâu để cản trở tương lai em.Tôi đã luôn mong cho em hạnh phúc đó chứ...

 Có lần, tôi nghe được em trao đổi với bạn bè đối tác rằng: " Em không sợ ma, tại sao lại sợ nhỉ họ cũng như mình thôi, nếu vì có việc mà bắt buộc phải ở Nghĩa Trang cả đêm em cũng không sợ..."  Em nói! Em sợ con người nhiều hơn nếu ở Nghĩa Trang một mình, em nói : " tâm sáng chẳng việc gì phải sợ, mình không làm việc ác không trêu họ, họ chẳng hơi đâu trêu ghẹo mình; họ cũng không ở không họ cũng phải lo làm việc chứ." Nghe em nói vậy tôi rất mừng vui bạn ạ.

Em dần dần cảm nhận được những rung cảm mà tôi muốn em hiểu về thế giới tâm linh này. Em nghe được những gì tôi muốn nói, em ngộ ra được rất nhiều điều. Con người thường là sợ chết như con nít sợ ma, họ đã nhìn cái chết một cách sợ hãi và cố gắng phủ nhận nó vì nó làm gián đoạn sự liên tục của đời sống.  Nhưng nếu họ biết chấp nhận cái chết một cách bình thản, giản dị thì họ sẽ thấy chết là một sự kiện tự nhiên cũng như lúc sinh ra vậy.  Bất kỳ lúc nào chung quanh chúng ta, sống và chết cũng luôn luôn tiếp diễn.  Lá cây rụng để nhường chỗ cho những mầm non xuất hiện, hết mùa đông lại có mùa xuân.  Một hiện tượng tự nhiên và cần thiết như thế không lẽ lại chẳng bao hàm một ý nghĩa thâm sâu nào đó?  Phải chăng chính vì có cái chết mà sự sống hiện hữu, có sự xây dựng thì cũng phải có sự hủy diệt, đâu có gì tồn tại vĩnh viễn. Em dần hiểu được ý nghĩa đích thực của sự sống


Em nghiên cứu về tâm linh nhiều hơn và mơ ước xây dựng một công trình dân sinh thế kỷ. Em mong muốn cùng bạn bè đầu tư xây dựng một công viên nghĩa Trang hiện đại, nơi để người đời bày tỏ tình yêu thương với những người thân đã khuất. Một công viên không còn nữa sự lạnh lẽo hoang vu, em muốn mang ngọn lửa ấm áp nơi nhân gian đến với thế giới vình hằng. Thay vì cái gọi là nghĩa địa giờ sẽ là những ngôi nhà thân yêu, gần gũi tiếp giáp giữa âm và dương. Em quyết định viết cuốn truyện tình yêu của một hồn ma, tôi đọc được ý nghĩ ấy của em và tôi hiểu em đã coi tôi như một phần tất yếu bên sự sống của em rồi.

Tôi vui lắm bạn biết không, tôi muốn hét toáng lên. Đương nhiên là tôi hét thoải mái rồi vì quanh tôi những con người ngốc nghếch đâu nghe được hihi ( ồ lần đầu tiên từ khi ra đi tôi cười đấy nhỉ?)

                                                     


  Bạn biết không?Chiều hôm ấy của 20 năm về trước…Tôi nằm đó trong 1 trên 10 chiếc xe ô tô to nhỏ tháp tùng thân xác lạnh ngắt của tôi về nhà. Linh hồn tôi vật vờ gần thân xác. Cách đó 5 ngày trước khi về Hà Nội tôi đã kịp tỏ tình với em, kịp hỏi : “ Học xong về làm vợ anh nhé?”. Em xấu hổ cúi mặt không dám ngẩng lên nhưng cũng vẫn cho tôi hi vọng. Em trả lời: “ Anh cứ đi đi, 5 ngày nữa quay về em sẽ trả lời.”
Em sinh ra và lớn lên tại Hà Nội, tôi chàng trai làng lớn lên tại một thị xã nhỏ thuộc tỉnh Yên bái. Học hết cấp 3 nghỉ ở nhà kinh doanh cùng bố mẹ.
Để bớt đi áp lực cho kỳ thi em lên Yên bái nghỉ ở nhà Bà trẻ, gần nơi tôi sống.
Có thể nói trong thị xã nhỏ bé nhưng nổi tiếng về khai thác vàng bạc và đá quý này thì gia đình nhà tôi gọi là khá giả bậc nhất nhì. Tôi là quý tử duy nhất của gia đình ấy.
Lẽ ra em phải gọi tôi bằng chú, vì sao?
Tôi là bạn thân của chú em( chú con bà trẻ), mặc dù hơn em cũng chừng đến 5 tuổi.
Khi còn sống tôi tin rằng chết là hết, con người chỉ là sự cấu tạo của các chất hữu cơ hợp lại, nhưng hiện nay tôi biết mình đã lầm. Tôi không biết phân biệt phần xác thân và phần tâm linh.  Sự chết chỉ đến với phần thân xác trong khi phần tâm linh vẫn hoạt động không ngừng.  Nó đã hoạt động như thế từ thuở nào rồi và sẽ còn tiếp tục mãi mãi.  Hiển nhiên các nhân của tôi không phải là cái thể xác đã bị hủy hoại kia mà là phần tâm linh vẫn tiếp tục hoạt động này, do đó tôi mới cố gắng tìm mọi cách liên lạc với em, len lỏi vào giấc mơ em, vào sự mơ hồ trong tâm thức. để kể em nghe tất cả những điều em muốn biết mà chưa được biết.Tôi yêu em và tôi sẽ tìm mọi cách để em hiểu được điều tôi muốn nói và muốn cho em biết



PHẦN 4

Tôi là ai? Giờ thi các bạn đã biết rồi nhỉ. Khoan hãy nói về tôi ở phần này tôi muốn em nói về mình, tôi muốn em lên tiếng dẫu tôi vẫn hiểu và biết em nghĩ gì. Nhưng bạn biết đấy, chúng ta luôn chỉ là một cậu bé trong thân xác đàn ông mà thôi. Vẫn biết thừa những điều nàng sẽ nói, nhưng ta vẫn muốn nghe chính những lời ngọt ngào của nàng đúng không ạ???
Vậy hãy nghe nàng của tôi lên tiếng nhé…..

Vâng tôi đây! Tôi chính là người đàn bà mà anh đang nói đến, tôi là người mà 18 năm về trước anh chưa kịp nhận một câu ba chữ Em yêu anh “ từ tôi. Tôi là người đàn bà anh nâng niu yêu thương và trân trọng. Tôi là người đàn bà đã đầy đọa anh với nỗi đau nhân gian và chẳng thể nào an lòng siêu thoát. Tôi là người đã luôn cảm nhận và thấy anh hiện hữu. Cảm nhận được tình yêu của một Hồn Ma mà anh cố gắng chuyển tải sang mình. Tôi có cả một Thư viện ký ức, đã nghĩ cứ để mặc cho thời gian trôi qua, dần bào mòn, bôi xóa đi; những cái gọi là nỗi đau đời tưởng như khó lòng chịu nổi của quá khứ; và tôi đi xuyên qua. Những gì cần chôn dấu tôi không có ý định đào bới và mang về nhìn lại. Nhưng vì anh muốn và vì tôi cũng muốn kể lại câu chuyện có thật này. 

Thật ra, đời sống tâm linh của con người đương đại vẫn có những góc khuất dành cho những điều không thể lý giải được bằng thực nghiệm hay khoa học. Những điều kỳ lạ mà không ai có thể khẳng định rằng không có. Tôi viết lại những điều khó có thể giải thích này với mọi người nhưng với tôi, tôi lại hiểu nó rõ như một bức tranh có thể sờ mó được. Đầu tiên, anh đi vào giấc ngủ chập chờn của tôi. Anh cho tôi nhìn thấy anh rõ nhất vào đêm đầu tiên bước về nhà chồng. Từ đó tôi nhìn thấy anh không còn rõ như  lần duy nhất đó nữa nhưng anh đi vào tâm thức tôi, vào giấc mơ vào những việc tôi đã và đang làm, những bước chân chấp chới mà đôi khi đời đẩy tôi muốn té.

Lần đầu tiên gặp em cũng rất ngộ bạn ạ, em lội qua suối cùng mấy cô gái gần nhà bà, phải lội qua để đến nhà tôi xem phim ( Thời đó nhà tôi có máy chiếu phim ).
Tôi ! vừa lên tỉnh về tới, thấy đám thiếu nữ làng lội suối. Nghịch nên phóng xe qua,  mục đích để nước bắn lên bọn họ. ( khi ấy tôi chưa hề biết em có trong đám đó).
Có lẽ em cũng kịp thời nghe qua bọn họ nói về tôi nên em nói với theo: “ Đúng là mất lịch sự, cao ngạo. Ngoài nhiều tiền ra thì chẳng có gì…gọi là hay ho”.
Tôi giật minh khi nghe giọng nói đáo để đó. Thú thực là rất đáo để nhưng âm thanh, chất giọng lại  ấm áp lạ lùng. Tôi quay ngay lại tìm kẻ vừa mắng mình, lập tức thấy đôi mắt mở to nhìn thẳng vào tôi thách thức. Khuôn mặt dài nhưng rất bầu bĩnh, da trắng xanh, thân hình cao cao và nhỏ nhắn. Nhìn tổng thể dù không nổi bật nhưng cứ như có điều gì đó cuốn hút tôi bởi ánh mắt nhìn chăm chăm ấy.  Nhìn em bên dòng suối chảy xiết  thấy rât mong manh tôi cứ sợ như em sẽ bị cuốn trôi đi mất. Tôi thấy thú vị ( lần đầu tiên từ khi lớn lên thấy thú vị khi bị kẻ khác mắng mình).
Cười và phóng xe đi trước bao khuôn mặt ngạc nhiên của mấy cô gái ngoại trừ em ...
Về nhà,  tôi điều ngay một thằng bạn đi tìm hiểu về em, điều tra cái kẻ dám mắng tôi là ai, ở đâu ra lại lọt vào cái Thị Xã nhở bé và cũng không kém khét tiếng này.
Chưa kịp điều tra… em ngang nhiên  xuất hiện ngồi ngay ghế đầu tiên trong khu vực chiếu phim của gia đình tôi.
Lạ ! Những ghế đó tôi chỉ dành cho đám bạn thân và mấy cô người yêu cũ và mới. Em ở đâu, là ai mà dám  ngồi vào đó???
Mà vị trí ghế đó là của thằng X ..hay người yêu thằng X ? Bỗng đâu sự thất vọng và ghen tị nổi lên trong tôi...
Ồ mà không, X đến cùng người yêu kia rồi, vậy em là ai?
Là cháu tao chứ ai, X giới thiệu… em 

Là người đàn bà luôn có sự hiện hữu đâu đây của một hồn ma, chắc các bạn rất nhiều thắc mắc rằng tôi có sợ không mỗi khi đêm xuống? Rằng tôi có bao giờ muốn đi cắt tiền duyên để đời không lận đận, như bao người thường làm thế mỗi khi nghe thầy nào đó phán..

Xin trả lời là không, tôi rất vui và hạnh phúc khi có sự lo lắng thương yêu vô hình từ anh. Bạn biết không, đôi khi gặp những điều bất trắc trong cuộc sống, hoặc những cơn buồn không kiểm soát được; Tôi cảm nhận thấy sự lo lắng từ anh. Mỗi khi tôi cố tình liều lĩnh làm một việc vô bổ nào đó thì vô cùng thích thú khi đêm về trong giấc ngủ tôi, anh hăm dọa ngay liền. Từ đó tôi đâm ra ích kỷ, không hề muốn anh siêu thoát. Tôi muốn đời này anh luôn kề cận bên tôi, dẫu chỉ là một hồn ma.

Tôi luôn luôn phải thầm xin lỗi những người  đàn ông đi qua cửa sổ nhà mình
và người đã bước vào đời mình rằng tôi hoàn toàn không cố ý khiến họ tổn
thương. Rằng không phải tôi là người phụ nữ cao ngạo và mau quên, mau chán…cũng không phải là tại anh …tại....đôi khi tôi chẳng phải là
mình trong khoảng thời gian nhất định nào đó...và CŨNG CÓ THỂ LẮM
CHỨ..TÔI HÂM
  Lần đầu tiên đến với Thị Xã Lục Yên ấy và để rồi thành người con gái mà anh tìm mọi cách theo đuổi. Tôi chưa một lần bước chân đến nhà anh ngoài khu vực để chiếu phim. Lần đầu tiên đến nhà anh cũng là lần cuối cùng của 18 năm nay chưa một lần quay lại. Sau khi đưa anh đến ngôi nhà cuối cùng của một đời người, tôi chết lặng ngồi vô hồn ở bậc thềm nhà anh. Vô tình thấy được ít câu thơ viết trên cửa.
                                      “Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy
                                       Ngàn năm hồ dễ mấy ai quên”
Vâng câu thơ này đã như  rễ ăn sâu trong tôi 18 năm nay. Lâu lâu tôi lại trượt sâu vào một góc rất linh thiêng của tâm hồn….và gặm nhấm..gặm nhấm ...đâu đây như có một câu hát vang vang bên tai :" ...Anh là ai ...trong cuộc đời này...mà sao ta cứ mãi đi tìm.."


PHẦN 5 


Chiều hôm ấy khi đang tha thẩn trên đồi cùng đám trẻ đi hái củi, tôi thấy một đoàn xe ô tô đi ngang qua. Ở cái thị xã có rất nhiều bãi khai thác vàng và đá quý này thì không có gì lạ khi nhiều xe tiến vào đến thế. Nhưng tôi bỗng đâu linh cảm có điều gi đó không ổn. Ngày hôm nay cũng là ngày anh hẹn tôi sau 5 ngày quay về để nghe tôi nói yêu anh. Thế hệ chúng tôi ngày đó gọi là “ Tình trong như đã, mặt ngoài còn e” nên không dễ gì nhận lời ngay khi người ấy ngỏ ý. Vâng cũng chỉ vì điều đó mà bao năm nay tôi đã ân hận không nguôi…

Cố gắng chạy thật nhanh xuống đồi, giờ nghĩ lại tôi không tưởng được sao khi đó mình chạy nhanh đến vậy. Về đến nhà bà trẻ chỉ kịp nghe một câu :” P chết rồi con ạ” …tôi chạy tiếp đến nhà anh. Không cần hỏi bà vì sao P chết..bởi làm sao tôi tin được, mới đây thôi 5 ngày trước anh ấy còn khỏe mạnh, nói cười cùng tôi; còn mới tinh khôi cả nét cười rạng rỡ khi anh nói :” 5 ngày nữa nhé, khi anh trở lại sẽ được nghe em trả lời chứ?”… “ Nói yêu anh đấy..anh không thích nghe câu nào khác ngoài một câu ba chữ đó đâu”…”.  Trước khi lên xe anh còn kịp thêm một câu: ” 5 ngày nữa anh sẽ hôn em đấy”..

Tôi ngượng ngùng và bồi hồi xao xuyến lắm. Anh nháy mắt láu lỉnh khi chạy lên xe. Tôi thích, rất thích phong cách đó của anh; hơi cà chớn nhưng lại khiến tôi náo nức đợi; náo nức mong cho qua 5 ngày; náo nức tưởng tượng ra nụ hôn đầu đời ấy sẽ như  thế nào đây…

Tôi không tin anh chết..nhưng đâu đó quanh tôi mọi người náo động chạy đến nhà anh, Không ai để ý đến tôi, cũng bởi không ai biết tôi và anh. Chúng tôi chỉ mới biết nhau khi tôi lên nhà ông bà trẻ nghỉ ngơi cho kỳ thi tiếp của năm tới…chỉ vẻn vẹn trên hai tháng…
Tôi chạy...chỉ chạy thôi, không nghe, không cần biết xung quanh không cần để ý khi va chạm vào ai đó bên đường. Tôi đi tắt xuyên qua đường rừng để chạy đến nhà anh nhanh hơn. Chinh phục 6 cây số đường rừng với con bé tuổi 19 ngày đó cũng chẳng có gì gọi là to tát…


Bạn biết không khi ấy tôi cứ đuổi theo em chạy, em không biết được rằng khi xe chở thân xác lạnh ngắt của tôi qua quả đồi em đang đứng nghĩa là từ khi đó tôi đã ở ngay cạnh em rồi. Tôi ôm em, chạm vào em, cả hôn em nữa nhưng em không biết không cảm nhận được. Tôi hỏi, tôi nói em không nghe… vâng khi ấy tôi biết mình đã chết. Tôi biết mình là kẻ tội đồ thất hứa với em, nhưng bạn biết đấy kẻ tội đồ này hoàn toàn không muốn thế. Tôi muốn hét lên, muốn khóc lắm nhưng hồn ma sao khóc được bạn ơi...

Tôi chỉ ngừng chạy và đứng chết lặng bên cửa ngõ nhà anh khi thấy nhà anh quá đông người, quá nhiều tiếng khóc ồ ạt bên tai tôi…ai đó đỡ níu lấy tôi vì hình như khi đó họ thấy tôi không bình thường hoặc có thể tôi sắp muốn ngã.
Bên tai tôi thoảng lại có câu: Tội nghiệp, thằng bé trẻ, đẹp trai phong độ thế mà chết oan chết uổng…
Chẳng còn nhớ tôi đã len qua đám đông để vào nơi đặt thi hài anh bằng cách nào, nhưng tôi còn nhớ có vài người bạn anh hỏi tên tôi và ồ lên ngậm ngùi : “ Em là cô bé mà mấy ngày vật vã trong đau đớn nó đòi gặp đấy, bọn anh không biết tìm em ở đâu.”
Tôi đứng lặng nhìn anh và vô cùng uất ức, tôi muốn lôi cái đồ thất hứa ấy ra khỏi giường và đưa đến nơi chúng tôi hẹn gặp nhau sau 5 ngày anh quay lại. Tôi muốn ôm lấy anh, muốn hôn lên đôi môi lạnh ngắt bất động kia…chẳng ai cho tôi lao vào …


Bạn biết không tôi đâu có nằm trên giường mà em đòi lôi cái đồ thất hứa tôi dậy. Khi ấy tôi đang ôm lấy em, tôi sợ em ngã, linh hồn tôi vật vờ bên em không đủ sức ôm em cho chặt vì tôi còn đang rất yếu.

Mắt anh vẫn chưa nhắm lại được, mọi người đỡ tôi lại để vuốt mắt cho anh lần cuối trước khi đưa cái đồ thất hứa ấy vào cái quan tài đáng ghét đang nằm kia. Lúc này tôi khóc được rồi, nước mắt bắt đầu chảy ra và bắt đầu chấp nhận cái chết của anh; bắt đầu chấp nhận không còn anh nữa; bắt đầu chấp nhận không bao lâu nữa quan tài sẽ được đặt sâu xuống ba tấc đất khi trong đó có anh; bắt đầu chấp nhận một ngày mai không còn anh …và khổ đau ồ ạt bủa vây lấy sự chấp nhận ấy..tôi ngất đi…


Bạn biết không cho mãi đến bây giờ tôi vẫn đau lòng lắm khi em vật vã vì kẻ thất hứa tôi. Giá có cách nào đó cho em biết rằng tôi vẫn còn đây bên em. Có cách nào đó cho em biết rằng tôi đang ôm em đấy thôi, cái xác kia chỉ là tôi mượn vài chục năm giờ  phải trả  về cho cát bụi. Có cách nào đó để em hiểu rằng chết là sự khởi đầu tươi mới tái sinh cho một linh hồn và  em biết được sự sống sau cái chết là như thế nào. Không cần phải đợi Nhà khoa học hay Nhà Ngoại cảm phân tich cho em…tôi đây chính tôi một sự sống sau cái chết sẽ cho em biết điều này…

Tỉnh dậy và vuốt mắt cho anh, tôi đã nói với anh như nói với người còn sống. Khi ấy không hiểu sao tôi lại tin rằng cái đồ thất hứa ấy nghe được tôi nói: ” Ngay bây giờ em sẽ trả lời rằng em yêu anh, rất yêu! Trước khi đưa tay vuốt cho đôi mắt anh nhắm lại để yên tâm về cõi vĩnh hằng. Và anh, cũng  sẽ là người đàn ông duy nhất được nghe một câu 3 chữ ấy từ em. Em sẽ không nói với ai 3 câu đó nữa đâu"
 
Về điều này em đã nghĩ đúng bạn ạ, vâng tôi vẫn bên em đấy thôi, tính đến nay cũng đã gần 20 năm rồi.  Nhưng tôi đau lòng lắm khi em nói sẽ không cho ai một câu 3 chữ ấy. Em là cô gái đáng yêu nhưng  lì lợm, ngang bướng, em không dễ khuất phuc trước khó khăn, cũng như rất khó đặt tình cảm vào bọn đàn ông chúng ta. Bao năm qua câu nói đó vận vào em đúng như  lời em hứa…em đã không thêm lần nào nữa nói với ai một câu 3 chữ (em yêu anh)….dẫu em đã lấy chồng …đã có trên 1 người đàn ông đi qua cuộc đời mình…

Tôi nghe mọi người nói ngay bên tai, thằng này thiêng lắm đấy; Bao nhiêu người vuốt mắt vẫn không nhắm; con bé đó đến là mắt nó nhắm ngay…có lẽ nó đợi con bé ....
Sau khi đưa đồ thất hứa vào quan tài; sau khi nước mắt bắt đầu chảy được xuống; sau khi biết chấp nhận cái chết ấy là đúng; tôi phát hiện ra 3 người con gái khóc vật vã trước quan tài anh và họ đòi để tang. Tôi nghĩ, đeo cái khăn tang lên đầu làm cái quái gì chứ…để làm gì, được gì khi anh đã không còn nữa. Nếu như có thể làm được tôi muốn lôi cái xác ấy dậy và cứ ôm lấy mặc kệ anh có chết rồi..Đồ thất hứa ấy không chết  trong tim tôi, khối óc tôi.

Tôi vẫn đang ôm em chứ, bạn biết không. em đã nghĩ đúng. Tôi đâu cần cái khăn trắng vô nghĩa kia trên đầu ai đó, hoặc một đám ma đình đám, tôi chỉ mong những người thân yêu đừng quá đau lòng về tôi; và em nhận ra tôi đang ở quanh em vậy là đủ. Tôi biết em đang ghen với 3 cô gái ấy, nhưng họ chẳng là gì cả trong tôi. Họ là những người con gái đã đi qua đời thằng đàn ông tôi trước em. Họ có thể gọi là người yêu cũ hoặc những người ngưỡng mộ tôi thôi mà.

Ghê gớm thật... khi chết mới lòi ra một lô các em xinh đẹp như mơ đang nằm lăn lộn ra kia… nhé…họ khóc, họ kêu gào thảm thiết….còn tôi lặng lẽ đau, lặng lẽ khóc và lặng lẽ một góc nhìn…lặng lẽ với sự mất mát đầu đời của một thiếu nữ. Ngay từ khi đó tôi đã tự nhủ, hạnh phúc liền kề với đau khổ và bất hạnh. Niềm vui đi liền với sự mất mát. Được và mất cũng luôn đi với nhau. Nó phải như thế đó để làm nên một cuộc sống tại nhân gian này. Muốn đi ngược lại thì từ nay không cho mình yêu ai quá sâu đậm!  Không nhớ ai nhiều đến phát điên như thế này…bởi khi xa họ ta sẽ không còn muốn sống nữa.
Bạn biết không, khi về với bên này  tôi nghiệm được rằng sự sống giống như một giòng nước tuôn chảy không ngừng từ nơi này qua nơi khác, từ hình thức này qua hình thức khác.  Khi trôi chảy qua những môi trường khác nhau nó sẽ bị ảnh hưởng những điều kiện khác nhau; và tùy theo sự học hỏi, kinh nghiệm mà nó ý thức được bản chất thiêng liêng thực sực của nó.  Cũng như sóng biển có đợt cao, đợt thấp thì đời người cũng có những lúc thăng trầm, khi vinh quang tột đỉnh, lúc khốn cùng tủi nhục, nhưng nếu biết nhìn lại toàn vẹn tiến trình của sự sống thì kiếp người có khác gì những làn sóng nhấp nhô, lăng xăng trên mặt biển đâu! 
Chỉ khi nào biết nhận thức về bản chất thật sự của mình vốn là nước chứ không phải là sóng thì  sẽ ý thức được tính cách trường cửu của sự sống.  Từ đó em sẽ có một quan niệm rõ rệt rằng chết chỉ là một diễn tiến tất nhiên, một sự kiện cần thiết có tính cách giai đoạn chứ không phải một cái gì ghê gớm như người ta thường sợ hãi.  Ðiều cần thiết không phải là trốn tránh sự chết, nhưng là sự chuẩn bị cho một sự kiện tất nhiên phải đến một cách thoải mái, ung dung vì nếu khi còn sống các bạn đã đem hết khả năng và phương tiện của mình để giúp đời, để yêu thương mọi loài thì lúc lâm chung, các bạn chẳng có gì phải luyến tiếc hay hổ thẹn với lương tâm cả.  

Đám tang anh rất đông, cả đoàn người đi bộ bởi nơi anh đến cũng không xa nhà lắm. Chiếc kiệu toàn hoa trắng đặc biệt là hoa Bạch Yến ...
Buổi chiều hôm ấy cái nắng cũng rất dịu dàng, bởi sự dịu dàng của nắng nên nhìn càng ảm đạm và buồn hơn. Phố núi hôm ấy người ở đâu mà nhiều thế, khi hạ quan tài của anh xuống tôi bị một cô người yêu cũ của anh đè lên người; để rồi cả cây gai tầm vông cứa vào chân tôi chảy máu. Mọi người lại bảo: ” Nó thiêng lắm đấy con ạ nhớ về mà lễ nó cho đoàng hoàng không khó lấy chồng đấy”. ..

Lê bước chân vô hồn về nhà anh khi nấm mồ đã được đắp xong. Những tia nắng yếu ớt còn sót lại của buổi chiều như tô vàng thêm những chiếc lá vừa trở sắc, như gượng níu phút chia lìa với cành cây. Đây đó vài chiếc lá sớm lìa cành vật vờ  bay qua rồi hững hờ rớt xuống..còn tôi đang vật vờ vì mất đi anh, mất đi cuộc tình dẫu ngắn ngủi chưa kịp bắt đầu với những tiếc nuối mênh mông.
 
Di ảnh của anh với nụ cười tỏa nắng vẫn không ngăn nổi nước mắt lại rơi trên mặt người ở lại và... tôi khóc…
Trước khi quen anh trên hai tháng theo tôi được biết qua lời kể của gia đình, anh bị chính con chó nhà cắn. Cả nhà tức giận đập chết chó nên không ai biết rằng con chó đó đã bị điên ( dại). Họ nghĩ rằng chó cắn chủ là điềm không tốt nên đập chết rồi đem đi chôn, không tiêm phòng hoặc đến bác sĩ.  Và anh, sau hơn hai tháng bị chó cắn đã có biểu hiện lên cơn tại Hà Nội và chết sau 4 ngày vật vã.
Những lúc hiếm hoi tỉnh lại anh hay ngồi dậy và đòi gặp tôi..không ai biết tôi là ai và  anh không kịp giải thich hay cho địa chỉ bởi cơn tiếp theo lại đến…
Sau đám tang anh tôi không còn mang theo nụ cười ròn tan bên mình nữa, tôi như lọm khọm hơn mặc dù đang tuổi 19.
Trên 17 năm nay sau đám tang ấy tôi không một lần quay lại thăm anh, thăm cái đồ thất hứa. Sắp bước sang năm thứ 18 rồi tôi vẫn không dám quay lại nơi ấy…vâng đúng là LÌ thật rồi.

 
Đêm nay, bỗng đâu tâm hồn lại muốn ngược dòng quá khứ, ngược laị phía hoàng hôn hoang lạnh…chàng trai phố núi ngày ấy.... với đám tang phủ hoa Bạch Yến, với tuổi 19 mắc nạn một cuộc tình. Đêm nay, tôi lại nhớ đến buổi hoàng hôn nhạt nắng và nắm đất cuối cùng để chôn đi mối tình đầu  xuống ba tấc đất. Ngày ấy tôi đã mất đi người đàn ông đầu tiên của cuộc đời; Người đàn ông duy nhất đi vào trái tim tôi mà chưa kịp để lại một nụ hôn, người đàn ông duy nhất cho đến nay vẫn là nét mực đậm trong tim tôi...
Và đêm nay tôi lại lang thang với một câu 14 chữ : "... Anh là ai trong cuộc đời này..mà sao ta cứ mãi đi tìm..”


PHẦN 6 

Rét tháng ba, nàng Bân may áo cho chồng. Tình yêu làm rung động cả nhân gian. Em cũng đã từng ước mơ sẽ đan cho ai đó một chiếc áo bằng cả trái tim như thế. Năm nay rét nàng Bân có vẻ dữ dội hơn mọi năm. Mưa nhiều hơn và tôi lại bận tâm về em hơn...


Tôi là ai ? Siêu vật chất lang thang giữa đời thường, những xúc cảm tâm linh giữa trời đêm không ánh sáng, sự ảo huyền của thế giới tâm linh. Niềm mong mỏi bay lên 7 tầng trời của một ảo hình và những trăn trở, sự lo âu, điều nhung nhớ níu kéo ở lại. Các bạn chắc vẫn chưa quên câu chuyện của hồn ma tôi phải không !!!!!!!!!!!! Câu chuyện khó lòng có một đoạn kết, bởi đoạn kết ấy phụ thuộc vào em. Niềm vui nơi em hoặc sự đỏng đảnh ngang bướng khiến tôi khó lòng siêu thoát ...
Vâng bởi thế đấy nên tôi lỗi hẹn đến với phần cuối, bởi thế đấy mà câu chuyện của tôi, một linh hồn chỉ có đoạn cuối khi em không còn trên cõi nhân gian này ...và tôi, tôi sẽ luôn là thần Tiên trong câu chuyện may rủi của đời em. Là Cuốn sách Lịch Sử, là bờ vai không hình không bóng mà chỉ em mới cảm nhận và đón đợi.
Đêm mưa ! Tôi nghe thấy em càu nhàu có vẻ rất khó chịu ....rằng nước ở đâu mà nhiều thế hả giời. Mưa, lại còn rét nữa chứ; mà mưa và đất, hình như chưa bao giờ tách rời nhau, hiểu nhau và cần nhau. Ta cũng như mưa, ta cũng tìm thấy nơi mình cần rơi vào, nơi ấy là tri âm...Tri âm. Tri âm của bóng tối, tri âm của những tâm sự ngổn ngang không lối đi về.
Lại chông chênh rồi, linh hồn em đang tìm cho mình một chỗ dựa, một không gian nhỏ như một vòng tay ấm áp. Hay giữa những tầng không gian mênh mông trời đất...cần có một góc bình yên. Tại cái rét nàng Bân đến sớm ư? Tại những cơn mưa quá dài khiến em có lý do mang nỗi buồn ra bày đồ hàng chơi trò chơi em bé ư? Em không phải thuộc tuýp phụ nữ đó...bạn ạ...vậy tại sao? vĩnh hằng không phải là ngân hàng câu trả lời cho những câu hỏi.
Như vô thức tôi thấy em gõ lên bàn phím những câu thơ:
         Lên chùa gọt tóc làm sư
Nhưng Sư không thể tương tư cảnh thiền

Đấy, sự chông chênh đã kéo tâm thức của em đi vào với không gian siêu hình. Ngũ huyền ảo mộng, không trời không đất, chỉ có sắc vàng vĩnh cửu, lạnh lẽo không có bến bờ. Em để tâm thức của mình lang thang trong vĩnh cửu, để sự huyền không lôi cuốn tư tình. Tôi mượn những hạt mưa gõ mạnh hơn trên cánh cửa, rồi cũng chính tiếng mưa lộp bộp kéo em khỏi vô thức với nụ cười tủm tỉm ra vẻ khoái chí với ý tưởng mới của mình... Sáng nay em kể với cô bạn hàng xóm rằng đêm hôm kia em mơ một giấc mơ tuyệt lắm nhé
 Em ngồi giữa một khu vườn chỉ toàn hoa trái, thảm cỏ mênh mông không bờ bến, hút mãi tận chân trời, đẹp y như ở Sân golf...cùng với một người đàn ông nhìn không rõ mặt. Trăng rất tròn và sáng, trời không có mây hoặc không có cả trời nữa, khuôn mặt ấy trong veo. Tuy nhiên, bàn ăn thì rất đẹp, lộng lẫy như trên cung Quảng Hàn. Hoa Bạch Yến, rượu vang và rất nhiều đồ em thích. Em và một người nhìn không rõ mặt đã nâng cốc, rượu như dòng suối chảy vào huyết quản, êm dịu và ngọt ngào. Rõ ràng là em say rượu vang trong giấc mơ và rõ ràng là em thấy rất hạnh phúc. Ngừng lại vài giây..em suy nghĩ.. sao lại là hoa Bạch Yến??? Lại là anh sao??? Mình tưởng anh đi khỏi rồi chứ....anh bay vào cõi muôn kiếp luân hồi rồi chứ???
Về nhà, em không kể tiếp với cô bạn hàng xóm đoạn cuối của giấc mơ sống động ấy...em ngượng...tôi biết. Và tôi cũng biết, khi trong góc nhỏ trái tim của em còn dành cho tôi chút tưởng ghi thì tôi và em còn có những chiếc ly ảo vọng đựng đầy rượu vang, ánh trăng trong như ngọc và những bông hoa Bạch Yến mềm như tà áo dài của người phụ nữ.

Thật ra, đêm hôm kia... lại thêm lần nữa niềm khao khát ở lại và một sự hối thúc ra đi đồng thời dâng trào, xoay tít quanh tôi, cuốn tôi lên cao và dìm tôi xuống của những khát khao bất tận. Cuối cùng tôi đã không thể ra đi, nhất là khi đọc được những ước vọng tương lai đang hình thành trong đầu em. Những dự án mà với khả năng của em nếu có thành công cũng là vô cùng gian nan và không kém phần nguy hiểm; nhất là em vẫn còn sở hữu cái tính khí ngang bướng bất cần này. Tôi ở lại một phần cũng vì điều đó, vì những công quả xã hội to lớn đang hình thành trong đầu em.

Quay về giấc mơ em đêm hôm kia, thật ra đó là một bữa tiệc đánh dấu ngày tôi quyết định ở lại. Tôi và em vẫn thường có những bữa tiệc như vậy. Địa điểm do tôi, thời gian do tôi, món ăn cũng do tôi, rượu vang 555 mà em thích. Đúng là đêm qua em say thật vì uống rất nhiều. Sau đó chúng tôi khiêu vũ, điệu Valse mùa xuân được bật lên. Em với lọn tóc xoăn to, dài được buộc cao phủ dài đến giữa lưng. Chiếc váy dạ hội màu xanh  hở đôi vai trần trắng như ngọc dưới ánh trăng. Tôi dìu em vào ánh sáng lấp lánh của vườn trăng, ngắm khuôn mặt ngơ ngác đáng yêu ..chúng tôi cùng lướt nhẹ vào khu vườn của riêng hai đứa. 3 giờ đêm, tôi bồng em quay trở về nhà...Khi hôn em để tạm biệt tôi đã cố để em vẫn còn cảm nhận của ngày trước, cảm ước của ngày mai....điều này, em đã ngượng và không kể. Sau này, nhất định tôi sẽ cho em thấy tôi dần dần rõ hơn..tôi hứa đấy.
 
                                                                   Nguyễn Ngọc Oanh (hoangyenstc)


PHẦN KẾT TÌNH YÊU CỦA MỘT HỒN MA 

Rất nhiều lần cô đã đặt tay lên bàn phím để  kết thúc câu chuyện: “ Tình yêu của hồn ma” bởi nhất thiết phải có sự kết thúc, nhưng rồi cứ hẹn mai và mai lại dài mãi cho đến hôm nay.

 Thật ra thì cũng chẳng bận đến độ không thể gõ đến vài ngàn chữ, tất cả chỉ là để phủ đậy cho cái lười biếng,  e ngại  rằng độc giả sẽ hẫng hụt khi biết lý do vì sao cô cho kết thúc câu chuyện này sau cả quá  trình huyễn hoặc  xen lẫn điêu ngoa khiến câu chuyện đầy huyền bí và lắng đọng tình yêu vĩnh cửu, ngọt ngào của một hồn ma. Phủ đậy cho cái điều cô khao khát mong ước, đi tìm ở lần quay lại thế nhân này -  Một  tình yêu vĩnh cửu

Trong cô đầy mâu thuẫn và phức tạp vấn đề, cô hiểu hơn ai hết rằng chính mình cần phải mở cái nút thắt ấy, mở những tầng suy nghĩa lệch lạc.  Thời gian gần đây cô quyết liệt tuyên bố với bản thân rằng cô cần kết thúc để anh siêu thoát về với thế giới của anh. Cô cần sám hối trước Trời Phật rằng cô đã sai lầm khi viết lên toàn bộ câu chuyện, cô đã vô tình khiến cho hồn ma anh phiêu bạt không nhà, không nơi để đến. Trong sâu thẳm lòng mình cô bắt đầu hình thành sự sợ hãi mà bao năm nay từ khi cô phải lòng anh, thích anh, yêu anh cho đến khi anh trở thành hồn ma chưa khi nào sự sợ hãi ấy bủa vây cô như bây giờ. Lấy chồng rồi chia tay, người người khuyên cô  đi cắt tiền duyên, cô  mặc kệ chưa hề nghĩ đến kết cục tiếp theo của cuộc đời rồi sẽ ra sao, thế nào. cô bất cần, cô chả sợ, nhưng giờ thì sao ? Khi đọc và hiểu về giáo lý nhà Phật sâu hơn, cô thấm nhuần và hiểu ra mình đã sai rất nhiều khi viết lên TÌNH YÊU CỦA MỘT HỒN MA này.

Vì sao thế?  Cô  hoang mang nếu không để anh đi thì liệu người đàn ông cô đang yêu thương gắn bó của hôm nay sẽ ra sao? Nếu anh chưa siêu thoát nếu cô cứ cố tình cho rằng anh đang tồn tại chắc chắn anh tồn tại và vô hình chung cô và anh bị bó buộc vào một cam kết không nên có.

Bao năm qua cô luôn cho rằng chỉ có tình yêu với hồn ma  là tình yêu vĩnh cửu và giờ đây cô đang dần thấm nhuần một câu 6 chữ  :  “ Mỗi ngày là một cuộc đời “ vậy cái gọi là vĩnh cửu có nhất  thiết đặt nặng đến thế không? Khi mà rất nhiều điều tuyệt vời đi qua cô mỗi ngày, khi mà giờ đây cô không còn phải hát một câu 14 chữ :” Anh là ai trong cuộc đời này, mà sao ta cứ mãi đi tìm”  Thật quá ngốc nghếch và dại dột khi cô đã luôn  tự đào hố chôn mình.

Đoạn kết hôm nay như một cuộc chia tay thật sự cùng với lời xin lỗi anh và sám hối cho tính ích kỷ, sai lầm của mình, nỗi ngông cuồng  cũng như sự hạn hẹp thiếu hiểu biết về thế giới tâm linh của cô trong thời gian qua.
Cuộc sống không phải toàn màu hồng, không phải luôn  kết thúc có hậu như những câu chuyện cổ tích mẹ kể  khi còn bé. Không phải nàng công chúa nào cũng có một hoàng tử cho riêng mình. Không phải nàng Tấm hay cô bé Lọ lem nào cũng được ông bụt hay bà tiên giúp đỡ. Không phải kẻ ác nào cũng sẽ bị trừng phạt. Và cuộc sống không phải lúc nào cũng có tiếng cười…
o một ngày đẹp trời của 10/07(/….) sau bao năm chập chờn với những giàn âm thanh hỗn độn, có một nốt nhạc ngân nga, nhẹ nhàng, từ từ bước vào cô, báo hiệu và  đánh dấu thời khắc quan trọng cho hạnh phúc hôm nay. Anh, người đàn ông đã khiến cô cần viết đoạn cuối câu chuyện này, người đàn ông đã cho cô sự sợ hãi mà bao năm nay cô phớt tỉnh ăng lê. Người đàn ông mà cô tin rằng Hồn ma anh cũng sẽ vô cùng yêu quý và tin tưởng. Người đàn ông có khuôn mặt và dáng người hao hao giống anh…


Cô có một thói quen rất xấu đó là ai đưa danh thiếp không lưu và bỏ đâu đó trong túi, cô lười biếng, tự cao khi nghĩ rằng chính họ sẽ lưu số, khi cần họ sẽ diện thoại cho cô.  
Rất may mắn  anh đã chủ động nhắn tin hỏi thăm cô:
-       “ Ngòi bút quý cô đang làm gì và nghĩ đến ai đấy? “
nhìn số máy lạ cô điện thoại lại và nói dối : “ Xin lỗi tôi bị mất điện thoại nên không biết số này của ai “ Đầu dây bên kia trả lời : “ Không phải mất điện thoại mà là do chưa lưu số thôi “ Cô ngượng vì anh nói đúng tim đen của mình…
Cũng từ buổi trưa hôm đó cô và anh nhắn tin qua lại thường xuyên, tuy nhiên những tin nhắn chưa đủ năng lượng để khiến cô say nắng cho  dù trước đó cô và anh đã nhiều lần gặp nhau cùng chụp ảnh 21/06/… ngày nhà báo Việt Nam. Cô ôm bó hoa, anh chạy lại chụp ảnh và cố tình như rất vô tư để tay lên eo cô..
Chẳng biết  từ khi nào nữa, những tin nhắn cứ nối dài thêm sự thân thiết, cô và anh  nhận ra nhau trong bao nỗi bộn bề lo toan của cuộc sống.
 Anh vui trong niềm vui của cô,  cô đau trong nỗi đau của anh. Hạnh phúc từ từ và nhẹ nhàng đến bên cô và nhân thêm mỗi ngày. Tình yêu cô dành cho anh  thêm sâu đậm và cháy bỏng,  dẫu không phải là tình yêu sét đánh nhưng đủ khiến cô cháy cạn lòng vì anh.

Anh nhận ra có rất nhiều điểm chung với cô, ngay cả sở thich ăn uống và những điều cả hai luôn hướng tới. Anh cho cô biết 101 điều anh muốn làm trước khi về với cát bụi. bất ngờ về bộ cpu khủng khiếp đó, một bộ cpu mà có nhiều người phải thốt lên “ Mạch máu não to hơn mạch máu chân”. Trong 101 cô vô cùng hạnh phúc khi có đến 30 điều cô đã ấp ủ và muốn làm. Tâm nguyện sẽ đi cùng anh để làm được ít nhất 50% cho  những điều này cả cô và anh đều muốn đạt được.

Cô thấy cuộc sống có ý nghĩa nhiều hơn khi quen anh, yêu anh và gắn bó với anh. Dự kiến  sẽ cho ra đời một thiên tài, một quý tử như trong tử vi của cô. Tất cả mọi điều dường như hoàn hảo quá và cô lại lo sợ, lo sợ ...lòng nhủ lòng trong cơn u mê tăm tối, ta phải viết, ta phải kết thúc câu chuyện  thôi , ta cần nhìn thẳng vào thực tại ta yêu anh và ta mơ về một thiên thần nhỏ bản sao của anh…

Ta  dần nhận ra cái sự khác nhau cơ bản của Sống và Tồn tại. Sống là tồn tại có mục đích. Có nhiều người đã nhận ra mục đích sống của mình và họ đã sống trọn vẹn với lí tưởng đó. Nhưng cũng có nhiều người cứ mải miết kiếm tìm cho mình cái mục đích mà họ cho là cao cả và thiêng liêng để rồi đến một lúc nào đó, họ nhận ra rằng. Họ không hề sống, họ chỉ đang tồn tại. Và rồi ta cũng đã tự hỏi chính mình: Bao lâu nay ta đang Sống hay ta đang tồn tại?

 Cuộc sống là bon chen, là vồn vã, là những nỗi lo âu, là bôn ba kiếm sống, là sự ganh đua ghen tị, là máu và nước mắt, là lòng tự tôn và sự sỉ nhục. Và đôi khi ta sợ cuộc sống.


 Cuộc sống cũng là những niềm vui, những nụ cười, những cái nắm tay
xuyên đêm đầy tin cậy, là những cái ôm trao yêu thương, từng lời nói, sự sẻ chia… Và ta đã yêu cuộc sống này biết bao

 Ta hối hả học cách sống học cách trao yêu thương, ta như đứa trẻ mới cắp sách đến trường ê a đánh vẫn từng con chữ…ta học cách để hờn ghen, học cách sống vị tha và buông bỏ.

Ta yêu một cái ôm nhẹ nhàng, một lời hỏi han quan tâm, một lời động viên an ủi hay chỉ đơn giản là ngồi bên cạnh và im lặng lắng nghe. Những việc làm đó chẳng phải làm cho cuộc sống ấm áp hơn sao? Ta muốn được yêu thương thì ta ơi phải học cách trao yêu thương trước đã. Và ta đã học được ở anh điều đó
Và ta học cách hi vọng.
Hi vọng. Dù nhỏ nhoi nhưng cũng là động lực để ta có thể tiếp tục theo đuổi những ước mơ, khát khao. Ta phải học cách hi vọng nhưng không phải là hi vọng vào những điều mơ hồ, cao, xa. Ta học cách hi vọng vào khả năng của bạn thân
Và ta học cách tin tưởng.
Học cách tin tưởng vào chính ta, vào bạn, vào những người mà ta yêu thương. Đặt niềm tin vào cuộc sống, vào con người. Một khi niềm tin mất đi thì tự ta sẽ cô lập chính mình với cuộc sống. Và sẽ chẳng ai làm được điều gì một mình phải không?

V
à ta học cách yêu Tổ Quốc. 
Như một đại văn hào đã nói “Tình yêu Tổ Quốc như dòng suối chảy ra sông, sông đại trường giang Vôn-ga chảy ra biển lớn.” Tình yêu Tổ Quốc bắt đầu từ tình yêu gia đình, yêu làng xóm, yêu quê hương. Và ta sẽ bắt đầu học cách yêu lấy những gì nhỏ bé quanh ta để thể hiện tình yêu Tổ Quốc trong ta.
Cô chợt giật mình quay về thực tại khi đối diện cô anh đang hỏi với ánh nhìn đầy yêu thương: “ Mình bị bệnh à, sao không cho laptop lên ghế mà nằm bẹp dí thế? “ hic  
Cô cười toe toét và thầm nghĩ ! Chắc anh chả hiểu vì sao hôm nay cô gõ nhiều thế, cứ huỳnh huỵch trên bàn phím như bị ai đuổi bắt vậy. Thật ra dòng cảm xúc bỗng đâu ào đến khiến cô cứ mải miết bộc lộ mải miết gõ đầy hưng phấn.
Chợt ngẩn người cô nhìn ra phía ngoài kia của bóng tối nghĩ đến và cầu nguyện cho hồn ma anh  sẽ nhẹ nhàng siêu thoát với nụ cười mãn nguyện trên môi khi đã an tâm về cô. Và cô,  khi dòng cảm xúc đang tạm thời lắng xuống, khi đoạn cuối của bài viết chỉ còn ít dòng nữa thôi, cô thấy lòng mình vui  hơn bao giờ hết. Ngày mai thôi cô sẽ hết hoài nghi, cô sẽ hết lo sợ, cô sẽ hết mâu thuẫn khi đã viết lên những dòng tạ lỗi và sám hối trước sự thiếu hiểu biết về thế giới tâm linh của mình. Cô thấy lòng mình thanh thản lạ, ngày mai sẽ là những thông điệp của 101 điều cô gửi vào vũ trụ…


Một cơn gió lạ bỗng đâu ào tới từ cửa sổ vào trong phòng, cô cảm nhận đó là cơn gió lành, một lời chào từ biệt của người ra đi. Bất chợt cô ngẩng đầu nhìn vào một nửa yêu thương của mình đang ngồi đối diện cô khoảng cách của hai cái bàn nhỏ để laptop. Một khuôn mặt phúc hậu, một dáng người quá giống …niềm hạnh phúc  dâng trào trong cô, một điều không thể phân tích được với thế giới tâm linh đầy huyền bí. Một lần nữa cô xin được tạ ơn Trời Phật đã cho cô nhiều may mắn và hạnh phúc, cảm ơn người ra đi đã phù hộ cho cô có được ngày hôm nay, một lần nữa xin lỗi hồn ma anh vì tất cả những sai lầm và suy nghĩ lệch lạc thiếu hiểu về anh, về thế giới tâm linh trong suốt thời gian qua.  Chúc  anh nhẹ nhàng siêu thoát,  sớm được tiêu diêu nơi miền cực lạc.

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT.


PHÙ THỦY - LỌ LEM  

Ngày xửa ngày xưa, khi mặt trăng vẫn còn biết cười, và Mặt trời có lúc muốn thành người, là lúc Tình yêu sinh ra đời. Một thiên thần nhỏ bé với nụ cười, niềm kiêu hãnh và sự sống sáng ngời. Nó tin rằng Mặt Trăng là chị nó, Mặt trời là anh nó, và bóng tối là chiếc chăn ấm áp nó ngủ mỗi đêm trong vườn Địa đàng ấm cúng. Nơi có cô rắn ngàn tuổi thông minh, có những cây đào trí tuệ, và phép thuật ẩn đâu đó trong bàn tay thô ráp của Đức chúa cha khi Người tạo nên vườn Địa đàng.

Tình yêu là bạn của mọi người, nó yêu những vần thơ, những câu châm ngôn, những lời có cánh. Nó chưa hề biết hạnh phúc là gì, nó chỉ là hiện thân của những gì đang ấm dần lên trong trái tim của mỗi người.

Nhưng rồi, những trái tim ấy cũng lớn  lên. Tình yêu đi vào những trái tim đó, khám phá thám hiểm, ngụ cư trong đó.  Nó nhìn thấy những dòng sông đỏ; những dòng sông chảy êm đềm; những cánh hoa máu tím và hình bóng của những thiên thần trong trắng; những nàng tiên vô tình;  những chú lùn thơ ngây và cả con ếch xanh ngây ngô nữa. Thiếu cái gì nhỉ?

Tình yêu kêu to lên hơn cả Acsimet. "Oreka", chỗ này thiếu ánh nắng mặt trời. Quả thật, trong không gian mênh mông của trái tim thiếu một thứ quan trọng, đó là ánh nắng mặt trời nồng ấm và ánh sáng mặt Trăng dịu dàng. Một phát kiến vĩ đại, tình yêu gần như bay ra khỏi trái tim. Nó lao đến bên Mặt trời, lao đến Mặt Trăng và thiết tha yêu cầu Mặt trăng và Mặt trời trải chút ánh sáng mênh mông vào khoảng không gian tận cùng của vũ trụ.

Và những trái tim tràn ngập ánh nắng Mặt trời, ánh Trăng dịu dàng. Những luồng ánh sáng màu vàng ấm áp, những chùm sao bạc lấp lánh. Muôn vạn hoa lá cỏ cây từ cảnh sắc vĩnh hằng, bỗng bừng lên toả sáng với muôn ngàn hào quang, muôn thú muôn sinh cũng lấp lánh ánh sáng. Tình yêu mang luôn cả chiếc chăn Bóng đêm vào những trái tim người, nó ngụ cư trong đó và truyền đến cho những người trong cõi Địa đàng một niềm đam mê được sống, được khao khát và được ước mơ.

 Tình yêu ngây thơ không hề biết, nó đã làm một chuyện lớn. Tinh yêu đã thay đổi thế giới Vinh hằng, thay đổi không gian địa đàng, trái tim ấm dần lên với ánh nắng mặt trời và dịu dàng mát mẻ với ánh trăng. Những đám hoa cỏ bắt đầu đua nhau khoe sắc thắm, những dòng sông xuất hiện những xoáy ngầm. Bóng tối trùm lên những lo âu và khắc khoải, con người trong thế giới địa đàng không bình yên nữa, những giấc mơ xuất hiện. Trái tim con người như chật hẹp, như mở rộng đến vô cùng. Rực rỡ như thảo nguyên, mênh mông như biển rộng, thăm thẳm như vực ngầm, chật hẹp như những cách rừng. Những chàng trai Ađam lang thang đi tìm những cây Táo trí tuệ, những Eva lộng lẫy đi tìm những cành hoa khoe sắc thắm cho mình, địa đàng không bình yên như Niết Bàn nữa. Địa đàng trở thành một sân trường Tiểu học lúc ra chơi, những cô bé cậu bé của vũ trụ mang trong trái tim mình Tình yêu tạo lên một sự ồn ào như sóng biển mùa gió lộng. Địa đàng chuyển động, những cánh cửa Vình hằng rũ bụi thời gian và mở rộng, một chân trời mới bắt đầu.

Đám trẻ nghịch ngợm của Vũ trụ ùa ra khỏi vườn địa đàng, mang theo trong mình Tình yêu, nó cuốn theo khát vọng, đam mê, ước mơ, tham vọng. Những cội nguồn của sự Vô minh. Thoáng chốc, vườn địa đàng hoang vắng, những cành táo nở hoa ngơ ngác, cỏ cây sững lại bất ngờ. Con rồng chín đầu quên phun lửa, cánh đại bàng lặng giữa đường bay. Những cánh cổng Đia đàng lại rung lên, từ từ khép lại, đám mây vàng huyền ảo từ đâu ùa đến, kéo bức rèm tương lai che khuất cổng thời gian. Và địa đàng chìm khuất vào nền xanh của bầu trời thăm thẳm. 

Những trái tim đột nhiên nhói lên một dự cảm. Đâu rồi bàn tay Tạo hoá ân cần, sông thời gian thổi vào trái tim một hơi gió lạnh. Tình yêu kéo tấm chăn Bóng tối mù mịt của mình phủ kín lên mọi nguồn sáng, đâu rồi ánh trăng mát dịu, đầu rồi ánh nắng ấm hồng. Sự cô đơn đột nhiên ngự trị trong tâm, và theo nó là những khát khao, những ước vọng, hoài nghi, hoảng sợ. Chấm dứt sự vĩnh cửu.

Mọi trái tim đều đốt bùng lên một ngon lửa của sự kiếm tìm. Trái tim nhận rằng nó đã đánh mất một vật vô giá, đó là Hạnh phúc, một xa sỉ phẩm của Vĩnh hằng, Tinh yêu đã thay đổi tất cả. Nó là nguyên nhân của việc khởi động dòng sông thời gian, nguyên nhân của việc mang về trí tuệ. Tình yêu đã khép cánh cửa địa đàng, mở ra những ước mơ và khát vọng. Trái tim muốn thoát khỏi tình trạng khó khăn, muốn rời xa người bạn đường Bất đắc dĩ ( tình yêu ) Nó muốn quay lại với Bình yên và Vĩnh cửu. Nó muốn tìm hạnh phúc của mình. Nhưng chỉ có thể quay về đia đàng mới tìm được. Và mọi chuyện đã khép rồi.

 PHẦN 2  

 

DSC04341.JPG     Khát vọng làm nảy sinh đau khổ, khổ đau trở thành người bạn đồng hành của Tình yêu. Hai kẻ vô tình này dằn vặt trái tim, nó khiến cánh đồng đầy cỏ hoa trở nên hoang vắng, nó làm cho những dòng sông khô cạn, nó thúc đẩy mọi sinh linh vào một cuộc tìm kiếm đến vô cùng, mọi thế hệ này sinh trong ước mơ, và kết thúc trong bụi mờ của hy vọng. Trái tim mong muốn những phép mầu, những phép mầu có thể mở của địa đàng, về với vòng tay ấm áp của Tạo hoá. Nhưng vô vọng

Tinh yêu vô cùng thất vọng, nó cảm thấy cô đơn, nó lang thang trong NHỮNG trái tim người, lúc nó kết bạn với Khổ đau, lúc lại muốn rời xa nó. Mọi trái tim lúc làm nó thấy bình yên, lúc làm nó vô cùng ân hận, nó muốn đền bù cho trái tim bằng một điều gì đó như phép mầu chẳng hạn...Và nó tin tưởng rằng, chỉ có ở tận cùng vũ  trụ, nơi có nhưng người bất tử, những kẻ tội đồ, những con chim lửa và những chiếc mũ biến hình mới có thế có điều nó cần tìm. Nó cần một sinh linh dũng cảm, cuộc tìm kiếm bắt đầu.
DSC04276.JPGNgày nối ngày trôi đi, từ Mông muội chuyển sang văn minh, từ Thuỷ Nguyên trở về hiện đại. Con đường tìm kiếm Hạnh phúc và sự Vĩnh Hằng trải từ Vua Salo mon thông thái, Caesar dữ dội, Tần Thuỷ Hoàng xây Vạn Lý trường thành, Thành cát Tư hãn lập đé chế Mông cổ, Na pô leon bắn pháo vào tượng Nhân sư. Mọi cuộc chiến tranh thần thánh, mọi lao động và sáng tạo khoa học đều bị sự thúc giục của con tim. Người nối người tôn vinh những vị thánh thần, tôn vinh những nhà phép thuật, rồi thất vọng họ lại vùi dập những quyền năng hư ảo mong tìm đến bến bờ của Hạnh phúc. Tìm đến sự Bình yên thông thái, nhưng vô vọng, trái tim vẫn đập trong nước, lửa, ống đồng và Tình yêu vẫn Tồn tại cùng Khổ đau và Trí tuệ.
Tình yêu vẫn là một thiên thần nhỏ bé, vẫn vô tư với dòng chẩy thời gian, nó thấy thương những trái tim đang tìm về Vĩnh cửu, và một ngày...


Một ngày như mọi ngày khác
, khi Mặt trời vén lớp màn mây trên giường ngủ, ánh sáng vàng lười nhác vươn lên bầu trời Đông. Biển sau một đêm trăn trở, tung những đợt sóng dài xoá đi những suy nghĩ ưu tư, là lúc Tình yêu thấy một ngôi sao băng loé lên giữa ban ngày. Một sinh linh mới lại ra đời trong dâu bể. 

Tình yêu nghĩ thầm, chắc là vẫn thế thôi. Lại một ngôi sao nhỏ mới ra đời. Nhưng, Khổ đau đang lười nhác nằm trong chiêc chăn Bóng tối bống nhiên kêu lên; " Có lẽ ta phải cho thêm ít muối, bể khổ chắc sẽ mặn hơn" Và nó vùng dậy bay về phía ngôi sao nhỏ đó. Và đương nhiên, Tinh Yêu cũng vội vã bước theo. Tèn tén ten
Một cô bé, mắt tròn xoe hạt lựu đang lấp lánh sáng giữa một đống chăn hoa cỏ đầy mầu sắc. Ánh sáng của đôi mắt như ngỡ ngàng, như dò hỏi nhưng lại như biết tất cả. Vệt tro trên trán để trừ tà do ai đó quệt  lên trông thật nghịch ngợm. Cô bé nói bằng ngôn ngữ trẻ thơ mà chỉ có thiên thần và Tinh yêu mới hiểu. Tà gì nữa đây, ta chính là tà rồi. Phù Thủy - Lọ lem đấyKhổ đau phá lên cười, và Tinh Yêu cảm thấy đây mới chính là sinh linh dũng cảm. Thoáng chốc, Tinh yêu đã tràn ngập trái tim cô bé ấy.
Sự thông thái của tự nhiên bao quanh cô bé, ánh sáng của các Thiên thần cô đơn tạo nên những vầng hào quang. Nó toả sáng những nụ cười, và soi dọi một con đường đời đầy sỏi đá của PHÙ THỦY- LỌ LEM được bắt đầu

PHẦN 3

Thiên trường địa cửu, thiên mệnh nhân duyên. Cuộc đời như những trang sách, lật mở mãi không dừng. Cô bé tóc buộc đuôi gà, sao rơi trong mắt lật nhanh những trang giấy trắng. Học đi không mẹ mắng, ông Acsimet ngẩng đầu lên cau có, tay vẫn cầm cái que gạch ngang gạch dọc trên mặt đất. Chữ ông ấy viết xấu như gà bới ấy, cô bé càu nhàu dưới ánh đèn tỏa tròn trên cái bàn học nhỏ xiu; trên chiếc váy ngủ mầu trắng với những cái lá xanh nước biển; những bông hoa tím biếc ồn ào mọc lên; quay nghiêng ngả nhìn ngó, trêu đùa lẫn nhau. Khó khăn lắm cô bé mới bảo chúng yên được.
Con mèo vàng lượn lờ mời mọc cô bé chơi trò gia đình. Khôn như mèo ấy, lại ôm ấp, gãi tai, kể chuyện, tán dóc. Chó Đốm cau có đi vào, nó nhe răng ra dọa Mướp rồi lắc đầu: Lười quá, bát đũa còn nguyên kia kìa, không rửa đi mẹ cậu về nhà là rắc rối. Cô bé giật mình, nháy mắt với Pitago trên cuốn sách, ông cụ tủm tỉm cười, rồi cái váy mầu trắng đốm xanh nhảy ào xuống đất, hóa thành cơn gió xoay tít trong bếp cùng với tiếng gâu ầm lên của Đốm.
Mấy cái bát nhảy lanh canh trong chậu nước, chiếc đĩa hiền lành chao nghiêng. bọt xà phòng ngầu lên như bão biển, tóc đuôi gà vừa khoắng nước, vừa nghĩ đến những câu chuyện kể không đầu không cuối của Thủy tinh, đúng là rắc rối. Khổ thân chú ấy, biển rộng hơn cái chậu nhiều, lắm công nhiều việc. Phải đợi hàng năm mới gặp Mỵ nương. Chú ấy buồn và hay cau có.
Khung cửa kính lấp loáng ánh sao, con muỗi lượn qua chùm ánh sáng, cô bé thổi phù, muỗi quay lại : Không phải chị tìm em, ngày dài đã tận đêm tối đã về, chị đi tìm lại cuộc đời mà sao tìm hoài không thấy. Nói rồi chao cánh bay đi, cũng chả thèm chào cơ. Ai đó thổi hơi lạnh lên trên khung cửa sổ, hạt băng tuyết bay tung tóe như pháo hoa. Cô bé buông rơi quyển sách, nó xòe cánh chập chờn, hạ nhẹ nhàng xuống nền đất. Bà chúa Tuyết đến…. Một bà lady đẹp lộng lẫy đến lạnh lùng, lại hay bay cùng với cái xe lộng lẫy với đàn tuần lộc trắng hay nhẩy nhót, hai cô bé cậu bé nghịch ngợm cười khúc khích và vẫy tay chào. Hôm nay có gì đó thật vui. Cô bé quay lại bên chiếc bàn, phải học thôi, cậu học trò tóc ba chòm của thầy Chu Văn An thò đầu ra nhắc nhở.
Đêm đầy sao, những nàng tiên áo trắng mờ ảo lướt đi trên bầu trời, biển như gần trở lại, sóng mềm dịu dàng vỗ bên thành giường. Tít mù khơi, những con thủy quái to như những con tầu khổng lồ mầu đen, vừa lặng lẽ bơi vừa phun những cột nước lên trời, vầng trăng lưỡi liềm cong veo, một cô tiên trong suốt kéo theo đám mây mờ mờ che bớt đi ánh sáng cho cô bé đang mắt tròn thao láo. Một con tầu buồm lừ lừ trôi đi trong màn tối, một đoàn dũng sỹ biển xanh lừ lừ xuất hiện, khoác tay những nàng tiên cá dịu dàng. Vũ điệu valse của đám tôm cá nổi lên, họ quay tròn trong tiếng hát mềm như lụa Hà đông. Nước cuốn ào ào, từ sâu vô đáy, mụ phù thủy xanh lét nổi lên, những xúc tua vươn dài xoắn xuýt, ngoằn nghèo. Mụ phù thủy càu nhàu: muộn rồi bé con, có ngủ không hay ta phải …có ý kiến đây. Cô bé ngoan ngoãn: dạ, cháu ngủ ngay đây..a…
Con voi mamut kỷ băng hà thổi nhẹ vào đôi mi mắt zíp lại, tiếng lanh canh của những tia nắng chạm vào nhau làm díu cả lông mi. 
Những chiếc chăn hồng gối hoa đều bay chấp chới như cánh bướm khổng lồ, rồi từ từ xếp lại, phiên chợ Ba tư dồn vang tiếng chuông lạc đà. Tiếng thác chảy suối reo, cô bé bay ra ngoài cửa trong tiếng reo của đôi dép mầu hồng...mẩu bánh ngọt cuống quýt chạy theo.
Lớp nhạc thần thoại, tiếng piano dịu dặt nhịp nhàng, ông già lưng gù cắm cái que vào thành chiếc dương cầm, mười ngón tay như những phiến đá cẩm thạch khô ráp chạy trên phím đàn. Bản sonat Ánh trăng trôi đi trong mắt thiều nữ mù. Những giọt nước mắt tuôn rơi trong tim cô bé, yêu thương là thế phải không??
Tà áo trắng bay ngang ánh mắt, một bàn tay dịu dàng của nàng tiên – cô giáo cuốn đi những giọt ngọc của Mỵ Châu, tiếng tiền đồng rơi leng keng trong chiếc giếng khơi thăm thẳm, nơi ấy mang mấy linh hồn.Trong bóng tối của trái tim, một quả táo mầu hồng lấp lánh, quỷ Sa tăng bảnh bao trong bộ smoking mầu đen, thắt nơ đen và sơ mi trắng muốt.Hắn đang đọc một cuốn sách dày cộp bằng chữ Hy lạp, những ngón tay trắng xanh mềm mại của hắn giở nhanh từng trang sách. Lâu sau, hắn thở dài: không trồng nấm được, nơi đây khó quá. Câu than vừa dứt, hắn cầm quả táo lên tay, chớp đen lấp láng. Trái tim sáng rực một mầu xanh trong trẻo, và những cánh hoa vàng lấp lánh ánh sương.
Mưa buồn trên tóc, đường phố nhộn nhịp những niềm vui, cô bé lanh chanh gõ guốc trên phố cổ. Trong những ánh mắt đuổi theo chiếc váy hồng, sao ước mơ tỏa sáng, có ai đó không quen vuốt tóc, cánh bướm vàng nhảy nhót trong tim
Thế giới trần gian muôn thế giới, vực sâu thăm thẳm, những mầm độc vẫy vùng. Bùn lầy cuốn hút linh hồn ngập trong đau đớn, bể khổ sóng vỗ muôn trùng khơi, sương mù che bờ bến. Trong những khát khao cuộc sống, bóng âm ma quằn quại tìm kiếm linh hồn. Trong những cơn mê dài của loài sâu khổ, ánh nắng vàng vẫn khát khao một sự tìm kiếm của trí tuệ linh thiêng, sự tìm kiếm của trong sáng hồn nhiên, của tiếng cười lấp lánh.Sự khát khao của những hạt bụi trí tuệ làm nẩy sinh những cánh hoa hạnh phúc 
Photo0804.jpgChúa Nàng dừng đọc thơ, bà ngẩn ngơ suy nghĩ...Cô bé đã tự lúc nào không còn là cô bé, bàn tay ngọc ngà lướt trên sông ánh sáng, những cô hồn tan đi trong nắng sớm, những giọt thơ rơi trong tiếng ngọc lanh canh. Đám nấm độc quăn queo khô quắt trên Vạn lý Trường thành, vợ chồng Từ Thức Giáng kiều cưỡi mây múa bút trong tiếng cười của ông mặt trời vô duyên như một baby thời @....VÀ CÔ BÉ ĐÃ THÀNH THIẾU NỮ...
PHẦN CUỐI 

IMG_0114.JPGTam nữ nhân gian. Giữa mây nước trong veo, huyền ảo, không gian tĩnh lặng đến bất ngờ. Trời tím, biển xanh, cát trắng long lanh như những bụi kim cương tỏa sáng ngời ngời. Những con sóng lừng lững xô bờ trong im lặng, xoáy nước tối đen như mực thoáng chốc hiện ra rồi mất hút. Xa xôi, hoa Hoàng Điệp vàng rực như mùa thu vàng sáng lên trong chân mây tím biếc…nàng thẫn thờ…
                              Thành phố biển chìm trong chiều Hoàng Điệp
                               Tôi đứng đợi điều vẫn chưa đặt tên xong …
Mái lá lơ lửng trên bãi kim sa, bàn độc mộc, ghế mây tre thổ cẩm. ba nàng ngồi đối ẩm quanh một chiếc bình pha lê xanh như mắt ngọc. Ba người ba thái cực, ba mầu rượu nồng trong những chiếc ly. Một mầu trắng xanh như ánh trăng lễ nguyên tiêu. Một đỏ sẫm mầu huyết dụ. Một hồng đào ngọt ngào như cánh hoa ngày Nguyên Đán. Gió thổi dịu dàng, tóc mây bay nhẹ, tam nàng  như được tạo thành từ những luồng ánh sáng của lăng kính tam giới. Từ đâu đó, những cánh hoa đào, hoa hồng dại, hoa sữa lấp lánh bay ngang, không gian như tỏa sáng bởi chút hương đa tình.. đa đoan.
Chị là chị cả, uống 3 ly chúc chúng em đi.
 Nữ Nhân áo đen, mắt long lanh sáng như hai ánh sao phản chiếu trên biển nhắc nữ nhân áo trắng sáng như ngọc trai trăm tuôi.
Nữ nhân khoác khăn lông trắng ngà hình con cáo xoay tròn chiếc ly vỗ tay ủng hộ, rượu bức thủy cao vút lên khỏi miệng ly rồi lại hạ xuống.
      Uống vì gì đây, vì những nỗi đau, hay vì sự đa đoan?
Kiều nhân áo trắng trầm trầm, khúc Nghê thường lướt ngang mái cọ, tiếng lửng lơ một cung chơi vơi.
Thôi, chị uống vì những năm tháng ngóng đợi chẳng ngừng trôi, chàng đi mãi nơi muôn trùng dâu bể, mũi tên vàng và cánh cung đơn lẻ ấy chả biết đang ở góc nào.
Nhân gian muôn sự vô thường mà chị, em sống giữa dòng đời em biết, có những người ra đi không trở lại. Họ đặt trong tim chúng mình một cây thập tự, như mang chiếc đinh đóng Chúa trên người… và chúng mình luôn mong ngày cây gỗ ấy nở hoa. Chị đợi đã lâu rồi, ly này uống vì nhân gian có một Hằng Nga, mà có hàng trăm triệu trái tim mơ ước. Những chén quỳnh tương đổ lệ xuống sông, đèn kéo quân vẫn chạy lòng vòng, và tim chị vẫn trống vắng, đơn côi, nhớ nhung như ngày ấy.
Kiều nhân áo mầu bóng đêm nhẹ nhàng. Tiếng pha lê reo nho nhỏ, nữ thân khăn lông cáo nhẹ cười:
Từ buổi xa mẹ về với đời, chi cả vẫn mang mãi trong lòng một nam nhân - Thiên nhân. Thương nhớ đã đầy như trùng khơi, dâng tràn như thủy triều. Nhưng quạ đen không thay nổi mặt trời, chút lỗi lầm ấy có thể là hoài niệm, vậy mà thiên địa vô tình, dòng đời vô lối, người xa xưa mãi chẳng trở về.
Em chẳng chịu thế đâu, nhân sinh hữu tâm vô tính, sự ác tà ẩn giữa hào hoa, mỗi sinh linh đều mang khuôn mặt cười. Em thấy thương cho những loài sinh vật, bị so sánh cùng đám nhân tình thế thái này quá. Rắn đâu có độc mà chỉ sinh tồn, hổ báo đâu có thảm sát sinh linh vì chữ nhân chữ nghĩa. Một vua Trụ còn ít, nhân gian này có ai khác Lê ngọa triều. Vậy mà kẻ hung tàn được coi là thánh nhân, những sinh linh thay trời hành đạo lại tiếng đồn muôn thở, nếu còn Trụ vương thì em vẫn hiện sinh. Tiếng nàng trở nên lạnh như tiếng ngân thanh Can tường.
Nữ nhân áo trắng vội giơ hai tay bịt măt, áo đen khúc khích cười. Đắc Kỷ ơi, Chị lại giận rồi, hàng trăm anh hùng mất xác nơi sa trường, sinh linh đồ thán, chúng mình là người, thương người chút đi chị. Đắc Kỷ bật cười, tiếng cười lan ra như những hạt kim cương long lanh:
Chị của em đâu phải là người hả Sao chổi ơi.  bóng Cử vĩ ly hồ hiện thân mờ áo, chớp động rồi biến mất.
Cả ba cười nghiêng ngả, Áo trắng nâng ly quỳnh tương ngọt ngào. Nào chúng mình chúc cho câu: Anh hùng không qua ải mỹ nhân. Tiếng rượu lanh canh trong ly ngọc.
Chị hay gọi em là sao chổi quá cơ, lâu chẳng gặp nhau, sao cứ kêu nickname của em hoài vậy. Nữ nhân áo đen phụng phịu, nàng giả vờ quay mặt đi, hai cô chị xúm vào dỗ dành.
Thôi mà, ngàn năm có lẻ, một chút tương phùng, cho bọn chị thương em chút đi, lúc nữa tam giới cách biệt, em lại bay giữa bụi đường trường, bọn chị làm sao được.
 Để bọn chị rót cho em nhé. Cả hai tíu tít, người nâng người rót, thiếu nữ áo đen phá lên cười. Những cánh hoa mầu tím biến thành một trận mưa hoa ngát hương, lung linh, chao đảo. Thì em ăn vạ chút, phù thủy cơ mà. Tiếng ly reo vui, Tam kiều tay trong tay, mặt hoa ngời sáng.
Khí lạnh đêm trăng, hồn xưa vương vấn. Hằng Nga than thở: Chỉ có em tôi bụi đường lọ lem nét ngọc, sinh kế gian nan. Khen cho câu “ Một hai nghiêng nước nghiêng thành, sắc nguy có một, tài thành họa hai”  Chúng mình chúc nhau Thiên tuế trường tồn sắc mỹ nhân nhé. Nhạc thủy tiên reo vang, sóng Nha trang vẫy vùng bọt trắng, đàn cá chuồn từ đâu hiện về bay ào ạt trong thinh không vắng lặng. Trời vẫn thủy chung tím biếc một mầu.
Nữ nhân áo đen vui vẻ: Nick Sao chổi có cái ý của nó, em thích vì nhiều ý nghĩa, nó làm bay đi những nét giả nhân, những tham vọng đời thường. Họa sát thân đến tự tim người. Phù thủy chúng em chỉ cho họ thấy được tâm can của họ thôi. Người ta thường nhìn thấy những dị nhân xấu xí, bay trên những chiếc chổi rơm cũ kỹ, đọc những câu thần chú hại người. Có ai biết tâm là đau khổ, là lớp bụi tham lam đã phủ kín tim người, mầm độc nẩy sinh từ sự yêu thương bản thân vượt cả đât trời. Những sở hữu, chiếm lĩnh, phủ dưới cái tên trí tuệ đã làm mờ sự khôn ngoan vốn có của tự nhiên sinh thành dưỡng dục. Ấy gọi là Tru tiên dị thế. Những cánh phù du lộng lẫy mọc trên đầm lầy trái tim, che đi lớp bùn sâu tử địa.
Phá đi cung trầm lạc điệu, áo đen Sao chổi bật cười: các chị nhanh buồn quá cơ, ngàn năm có lẻ, hoa tuyết vẫn rơi. Đời nay nhiễm bụi, em vẫn vui cười mà.
Cõi trần duyên muôn chuyện là không, nhân gian kiếm tìm hạnh phúc. Hạnh phúc ở giữa đời người, chúng em gắn những hạt bụi trí tuệ khô khan, tìm lại chân tâm giữa muôn vàn nhân diện. Cánh hoa Anh Túc không hề độc, nó chỉ là một cành hoa núi một cây cỏ 3 nhánh , nhưng lòng người quá độc, nên sự tàn sinh nẩy giữa trái tim.
Đắc Kỷ nâng ly mầu huyết dụ: Chúng mình uống vì nhân duyên đi, duyên ở lòng người, duyên của đất trời, tam sinh tương hợp, chị em mình muôn thiên chờ đợi, chút vui này như ánh hoàng dương. Rượu ngọt men nồng, điệu valse của những thiên thần bay trên cát trắng, ánh măt vui cười, khuôn trăng rạng rỡ.
Phù thủy là ai? Chẳng la ai cả, chỉ là ly hồng đào men say thăm thẳm... Chỉ là mảnh gương chân lý giữa tim đời. Câu thần chú chính là tham vọng, ich kỷ, hóa thân thành câu chữ, đào sâu thảm họa, hiện sáng tình người.  Áo đen nhẹ nhàng nói: Em bay đi giữa cuộc đời gian lao dâu bể, chẳng muốn làm Vọng phu chung một chữ tình, không muốn làm Mạnh Khương một chữ hiếu sinh, chỉ muốn mình tự do giữa tham vọng đời thường không lối. Em chỉ là mảnh gương trong sóng thời gian trôi nổi, phản chiếu dương nhân trong mười hai cung bậc Luân hồi. Trong quả cầu thủy tinh của em, trái tim người không dấu nổi những góc tối bi thảm, nó hiện thân dưới sự yếu hèn, bạc nhược và tham vọng. Em chỉ hiện thức hóa kịch bản đó bằng những phép mầu. Người đời tự hủy mình bằng tham vọng sở hữu cướp đoạt của chính mình.
Rượu đẹp đã cạn bình pha lê. Những giọt còn lại bay tung lên trời, tạo thành muôn vàn ngọn hoa đăng lấp loáng. Đêm say đã cạn, ngày mới đang thành. Nữ nhân áo đen ôm hai chị tạ từ: Em về, còn chuẩn bị mai đi công tác….Mắt buồn ngấn lệ, chẳng muốn dời gót sen. Này Sao Chổi, em đừng nghịch quá, bọn chị super soi đấy, Đắc Kỷ nhắc nhở. Sao chổi tinh nghịch: em là hóa thân của 2 chị, vừa chung tình, vừa vô tình, các chị không soi mới là lạ chứ………….

IMG_1465.JPGHồng dương rực rỡ trong tiếng chim gọi qua cửa sổ, nắng bừng thức giấc, giọt men trong đêm mơ tam giới với chị Hằng Nga và nàng Hồ ly (Đắc Kỷ) tạo cảm giác yên vui và hạnh phúc vô biên.ngày mới bắt đầu khi Mụ Phù Thủy đứng trước gương mỉm cười và nói : CHÀO BẠN, BẠN LÀ MỘT NGƯỜI TUYỆT VỜI. TÔI RẤT YÊU BẠN. Vâng, và câu thần chú tuyệt vời đó đi kèm với những thông điệp yêu thương cho ngày mới được gửi vào Vũ Trụ. Chúng ta gửi đi thông điệp nào sẽ nhận về thông điệp đó
Quay về với thực tại của kiếp sống nhân gian với một tuyên bố đã xong đoạn cuối của Phù Thủy - Lọ Lem. Viết nữa sẽ chẳng có kết thúc với mụ Phù Thủy dấm dớ …lan man.Bởi vậy, mời các công dân yêu quý viết tiếp cùng Phù Thủy bằng những comt nhé.

 
                                                           Nguyễn Ngọc Oanh