Rất nhiều lần cô đã đặt tay lên bàn phím để kết thúc câu chuyện: “Tình yêu của hồn ma” bởi nhất thiết phải có sự kết thúc, nhưng rồi cứ hẹn mai và mai lại dài mãi cho đến hôm nay.
Thật ra thì cũng chẳng bận đến độ không thể gõ đến vài ngàn chữ, tất cả chỉ là để phủ đậy cho cái lười biếng, e ngại rằng độc giả sẽ hẫng hụt khi biết lý do vì sao cô cho kết thúc câu chuyện này sau cả quá trình huyễn hoặc xen lẫn điêu ngoa khiến câu chuyện đầy huyền bí và lắng đọng tình yêu vĩnh cửu, ngọt ngào của một hồn ma. Phủ đậy cho cái điều cô khao khát mong ước, đi tìm ở lần quay lại thế nhân này - Một tình yêu vĩnh cửu
Trong cô đầy mâu thuẫn và phức tạp vấn đề, cô hiểu hơn ai hết rằng chính mình cần phải mở cái nút thắt ấy, mở những tầng suy nghĩa lệch lạc. Thời gian gần đây cô quyết liệt tuyên bố với bản thân rằng cô cần kết thúc để anh siêu thoát về với thế giới của anh. Cô cần sám hối trước Trời Phật rằng cô đã sai lầm khi viết lên toàn bộ câu chuyện, cô đã vô tình khiến cho hồn ma anh phiêu bạt không nhà, không nơi để đến. Trong sâu thẳm lòng mình cô bắt đầu hình thành sự sợ hãi mà bao năm nay từ khi cô phải lòng anh, thích anh, yêu anh cho đến khi anh trở thành hồn ma chưa khi nào sự sợ hãi ấy bủa vây cô như bây giờ. Lấy chồng rồi chia tay, người người khuyên cô đi cắt tiền duyên, cô mặc kệ chưa hề nghĩ đến kết cục tiếp theo của cuộc đời rồi sẽ ra sao, thế nào. cô bất cần, cô chả sợ, nhưng giờ thì sao ? cô đã bắt đầu biết sợ và thấy hoang mang.
Vì sao thế? Cô hoang mang nếu không để anh đi thì liệu người đàn ông cô đang yêu thương gắn bó của hôm nay sẽ ra sao nếu ngày mai ánh sáng của vầng dương rực rỡ không còn chiếu vào trái tim cô và anh nữa...Cô lo sợ cho hạnh phúc hiện tại, cô bắt đầu nghĩ xa đến tương lai và đặt sự nghi ngờ rằng anh có chúc phúc cho cô thật không? Nếu anh chưa siêu thoát nếu cô cứ cố tình cho rằng anh đang tồn tại chắc chắn anh tồn tại và vô hình chung cô và anh bị bó buộc vào một cam kết không nên có.
Bao năm qua cô luôn cho rằng chỉ có tình yêu với hồn ma là tình yêu vĩnh cửu và giờ đây cô đang dần thấm nhuần một câu 6 chữ : “ Mỗi ngày là một cuộc đời “ vậy cái gọi là vĩnh cửu có nhất thiết đặt nặng đến thế không? Khi mà rất nhiều điều tuyệt vời đi qua cô mỗi ngày, khi mà giờ đây cô không còn phải nhủ thầm một câu 14 chữ :” Anh là ai trong cuộc đời này, mà sao ta cứ mãi đi tìm” Thật quá ngốc nghếch và dại dột khi cô đã luôn tự đào hố chôn mình.
Đoạn kết hôm nay như một cuộc chia tay thật sự cùng với lời xin lỗi anh và sám hối cho tính ích kỷ, sai lầm của mình, nỗi ngông cuồng cũng như sự hạn hẹp thiếu hiểu biết về thế giới tâm linh của cô trong thời gian qua.
Cuộc sống không phải toàn màu hồng, không phải luôn kết thúc có hậu như những câu chuyện cổ tích mẹ kể khi còn bé. Không phải nàng công chúa nào cũng có một hoàng tử cho riêng mình. Không phải nàng Tấm hay cô bé Lọ lem nào cũng được ông bụt hay bà tiên giúp đỡ. Không phải kẻ ác nào cũng sẽ bị trừng phạt. Và cuộc sống không phải lúc nào cũng có tiếng cười…
Vào một ngày đẹp trời của 10/07/2011 sau bao năm chập chờn với những giàn âm thanh hỗn độn, có một nốt nhạc ngân nga, nhẹ nhàng, từ từ bước vào cô, báo hiệu và đánh dấu thời khắc quan trọng cho hạnh phúc hôm nay. Anh, người đàn ông đã khiến cô cần viết đoạn cuối câu chuyện này, người đàn ông đã cho cô sự sợ hãi mà bao năm nay cô phớt tỉnh ăng lê. Người đàn ông mà cô tin rằng Hồn ma anh cũng sẽ vô cùng yêu quý và tin tưởng. Người đàn ông có khuôn mặt và dáng người hao hao giống anh…
Cô có một thói quen rất xấu đó là nhận danh thiếp cô không lưu và bỏ đâu đó trong túi, cô lười biếng, tự cao khi nghĩ rằng chính họ sẽ lưu số, khi cần họ sẽ diện thoại cho cô.
Rất may mắn anh đã chủ động nhắn tin hỏi thăm cô:
- “ Ngòi bút quý cô đang làm gì và nghĩ đến ai đấy? “
nhìn số máy lạ cô điện thoại lại và nói dối : “ Xin lỗi tôi bị mất điện thoại nên không biết số này của ai “ Đầu dây bên kia trả lời : “ Không phải mất điện thoại mà là do chưa lưu số thôi “… Cô ngượng vì anh nói đúng tim đen của mình…
Cũng từ buổi trưa hôm đó cô và anh nhắn tin qua lại thường xuyên, tuy nhiên những tin nhắn chưa đủ năng lượng để khiến cô say nắng cho dù trước đó cô và anh đã nhiều lần gặp nhau cùng chụp ảnh 21/06/2011 ngày nhà báo Việt Nam. Cô ôm bó hoa, anh chạy lại chụp ảnh và cố tình như rất vô tư để tay lên eo cô...
Chẳng biết từ khi nào nữa, những tin nhắn cứ nối dài thêm sự thân thiết, cô và anh nhận ra nhau trong bao nỗi bộn bề lo toan của cuộc sống.
Anh vui trong niềm vui của cô, cô đau trong nỗi đau của anh. Hạnh phúc từ từ và nhẹ nhàng đến bên cô và nhân thêm mỗi ngày. Tình yêu cô dành cho anh thêm sâu đậm và cháy bỏng, dẫu không phải là tình yêu sét đánh nhưng đủ khiến cô cháy cạn lòng vì anh.
Anh nhận ra có rất nhiều điểm chung với cô, ngay cả sở thich ăn uống và những điều cả hai luôn hướng tới. Anh cho cô biết 101 điều anh muốn làm trước khi về với cát bụi. Cô bất ngờ về bộ cpu khủng khiếp đó, một bộ cpu mà có nhiều người phải thốt lên “ Mạch máu não to hơn mạch máu chân”. Trong 101 cô vô cùng hạnh phúc khi có đến 30 điều cô đã ấp ủ và muốn làm. Tâm nguyện sẽ đi cùng anh để làm được ít nhất 50% cho những điều nay cả cô và anh đều muốn đạt được.
Cô thấy cuộc sống có ý nghĩa nhiều hơn khi quen anh, yêu anh và gắn bó với anh. Dự kiến sẽ cho ra đời một thiên tài, một quý tử như trong tử vi của cô.Tất cả mọi điều dường như hoàn hảo quá và cô lại lo sợ, lo sợ.
Lòng nhủ lòng trong cơn u mê tăm tối, ta phải viết, ta phải kết thúc câu chuyện thôi , ta cần nhìn thẳng vào thực tại ta yêu anh và ta mơ về một thiên thần nhỏ bản sao của anh…
Ta dần nhận ra cái sự khác nhau cơ bản của Sống và Tồn tại. Sống là tồn tại có mục đích. Có nhiều người đã nhận ra mục đích sống của mình và họ đã sống trọn vẹn với lí tưởng đó. Nhưng cũng có nhiều người cứ mải miết kiếm tìm cho mình cái mục đích mà họ cho là cao cả và thiêng liêng để rồi đến một lúc nào đó, họ nhận ra rằng. Họ không hề sống, họ chỉ đang tồn tại. Và rồi ta cũng đã tự hỏi chính mình: Bao lâu nay ta đang Sống hay ta đang tồn tại?
Cuộc sống là bon chen, là vồn vã, là những nỗi lo âu, là bôn ba kiếm sống, là sự ganh đua ghen tị, là máu và nước mắt, là lòng tự tôn và sự sỉ nhục. Và đôi khi ta sợ cuộc sống.
Cuộc sống cũng là những niềm vui, những nụ cười, những cái nắm tay xuyên đêm đầy tin cậy, là những cái ôm trao yêu thương, từng lời nói, sự sẻ chia… Và ta đã yêu cuộc sống này biết bao
Ta hối hả học cách sống học cách trao yêu thương, ta như đứa trẻ mới cắp sách đến trường ê a đánh vẫn từng con chữ…ta học cách để hờn ghen, học cách sống vị tha và buông bỏ.
Ta hối hả học cách sống học cách trao yêu thương, ta như đứa trẻ mới cắp sách đến trường ê a đánh vẫn từng con chữ…ta học cách để hờn ghen, học cách sống vị tha và buông bỏ.
Ta yêu một cái ôm nhẹ nhàng, một lời hỏi han quan tâm, một lời động viên an ủi hay chỉ đơn giản là ngồi bên cạnh và im lặng lắng nghe. Những việc làm đó chẳng phải làm cho cuộc sống ấm áp hơn sao? Ta muốn được yêu thương thì ta ơi phải học cách trao yêu thương trước đã. Và ta đã học được ở anh điều đó …
Và ta học cách hi vọng.

Và ta học cách tin tưởng.
Học cách tin tưởng vào chính ta, vào bạn, vào những người mà ta yêu thương. Đặt niềm tin vào cuộc sống, vào con người. Một khi niềm tin mất đi thì tự ta sẽ cô lập chính mình với cuộc sống. Và sẽ chẳng ai làm được điều gì một mình phải không?
Hi vọng. Dù nhỏ nhoi nhưng cũng là động lực để ta có thể tiếp tục theo đuổi những ước mơ, khát khao. Ta phải học cách hi vọng nhưng không phải là hi vọng vào những điều mơ hồ, cao, xa. Ta học cách hi vọng vào khả năng của bản thân
Và ta học cách tin tưởng.
Học cách tin tưởng vào chính ta, vào bạn, vào những người mà ta yêu thương. Đặt niềm tin vào cuộc sống, vào con người. Một khi niềm tin mất đi thì tự ta sẽ cô lập chính mình với cuộc sống. Và sẽ chẳng ai làm được điều gì một mình phải không?
Và ta học cách yêu Tổ Quốc. Như một đại văn hào đã nói “Tình yêu Tổ Quốc như dòng suối chảy ra sông, sông đại trường giang Vôn-ga chảy ra biển lớn.” Tình yêu Tổ Quốc bắt đầu từ tình yêu gia đình, yêu làng xóm, yêu quê hương. Và ta sẽ bắt đầu học cách yêu lấy những gì nhỏ bé quanh ta để thể hiện tình yêu Tổ Quốc trong ta.

Cô chợt giật mình quay về thực tại, đối diện cô anh đang hỏi với ánh nhìn đầy yêu thương: “ Mình bị bệnh à, sao không cho laptop lên ghế mà nằm bẹp dí thế? “ hic

Chợt ngẩn người, cô nhìn ra phía ngoài kia của bóng tối nghĩ đến và cầu nguyện cho hồn ma anh nhẹ nhàng siêu thoát với nụ cười mãn nguyện trên môi khi đã an tâm về cô. Và cô, khi dòng cảm xúc đang tạm thời lắng xuống, khi đoạn cuối của bài viết chỉ còn ít dòng nữa thôi, cô thấy lòng mình vui hơn bao giờ hết. Ngày mai thôi cô sẽ hết hoài nghi, cô sẽ hết lo sợ, cô sẽ hết mâu thuẫn khi đã viết lên những dòng tạ lỗi và sám hối trước sự thiếu hiểu biết về thế giới tâm linh của mình. Cô thấy lòng mình thanh thản lạ, ngày mai sẽ là những thông điệp của 101 điều cô gửi vào vũ trụ.

Nguyễn ngọc Oanh ( hoàng yến)
Cô chợt giật mình quay về thực tại, đối diện cô anh đang hỏi với ánh nhìn đầy yêu thương: “ Mình bị bệnh à, sao không cho laptop lên ghế mà nằm bẹp dí thế? “ hic
Cô cười toe toét và thầm nghĩ ! Chắc anh chả hiểu vì sao hôm nay cô gõ nhiều thế, cứ huỳnh huỵch trên bàn phím như bị ai đuổi bắt vậy. Thật ra dòng cảm xúc bỗng đâu ào đến khiến cô cứ mải miết bộc lộ mải miết gõ đầy hưng phấn.
Chợt ngẩn người, cô nhìn ra phía ngoài kia của bóng tối nghĩ đến và cầu nguyện cho hồn ma anh nhẹ nhàng siêu thoát với nụ cười mãn nguyện trên môi khi đã an tâm về cô. Và cô, khi dòng cảm xúc đang tạm thời lắng xuống, khi đoạn cuối của bài viết chỉ còn ít dòng nữa thôi, cô thấy lòng mình vui hơn bao giờ hết. Ngày mai thôi cô sẽ hết hoài nghi, cô sẽ hết lo sợ, cô sẽ hết mâu thuẫn khi đã viết lên những dòng tạ lỗi và sám hối trước sự thiếu hiểu biết về thế giới tâm linh của mình. Cô thấy lòng mình thanh thản lạ, ngày mai sẽ là những thông điệp của 101 điều cô gửi vào vũ trụ.
Một cơn gió lạ bỗng đâu ào tới từ cửa sổ vào trong phòng, cô cảm nhận đó là cơn gió lành, một lời chào từ biệt của người ra đi. Bất chợt cô ngẩng đầu nhìn vào một nửa yêu thương của mình đang ngồi đối diện cô khoảng cách của hai cái bàn nhỏ để laptop. Một khuôn mặt phúc hậu, một dáng người quá giống …niềm hạnh phúc dâng trào trong cô, một điều không thể phân tích được với thế giới tâm linh đầy huyền bí. Một lần nữa cô xin được tạ ơn Trời Phật đã cho cô nhiều may mắn và hạnh phúc, cảm ơn người ra đi đã phù hộ cho cô có được ngày hôm nay, một lần nữa xin lỗi hồn ma anh vì tất cả những sai lầm và suy nghĩ lệch lạc thiếu hiểu về anh, về thế giới tâm linh trong suốt thời gian qua. Chúc anh nhẹ nhàng siêu thoát, sớm được tiêu diêu nơi miền cực lạc. NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét