Cảm xúc về Những người con ưu tú của Đất nước
Cuối cùng thì mơ ước của bao năm đã được thực hiện. 21 giờ ngày 21 /4 / 2011 tôi cùng một số người bạn lớn ( Không đồng ý nhắc tên trên bài viết) tiến thẳng về con đường Hồ Chí Minh huyền thoại. Trăng không tròn nhưng đủ sáng, đủ thơ mộng cho một đứa giàu trí tưởng tượng như tôi. Dưới ánh trăng cảnh vật như chìm sâu trong giấc ngủ. Núi rừng linh thiêng huyền bí hơn trong suy nghĩ từng người. Con đường dài hun hút hầu như chỉ có mỗi chiếc xe chúng tôi lao đi vun vút trong đêm. Càng về khuya trăng muộn phủ dài thêm lung linh huyền ảo.
Cả đoàn không ai ngủ, chúng tôi nói chuyện về con đường Hồ Chí Minh năm xưa. Hướng tầm mắt, hướng trái tim, cảm xúc về một thời khói lửa. Rừng đại ngàn mênh mông sâu thẳm, tôi cứ lặng đi như một bản nhạc không lời đặc biệt. Vâng! có lẽ vậy nên trên xe tôi là người nói ít nhất ( Mặc dù trên những chuyến đi khác tôi thường ít im lặng). Dường như tôi nghe được tiếng thì thầm của đêm và cảm nhận được ngay ngoài cánh cửa xe kia thôi với biết bao linh hồn Liệt Sĩ. Các anh như vẫn hành quân qua đây khi con đường không trải dài mịn màng như bây giờ.
Chúng tôi nói về dải đất Miền Trung nắng gió. Con người Miền Trung chân thành và hiếu khách. Những câu chuyện không đứt đoạn trong đêm, nhưng cũng có đôi lúc lặng đi để cảm nhận bước chân hành quân của các anh trên con đường mòn huyền thoại này. Dẫu ảo ảnh với cuộc sống thực song dứt khoát là hình ảnh thực trong tình cảm, trong suy tưởng, trong niềm kính trọng vô bờ bến những linh hồn vì nước vì dân. Như bao Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, hằng đêm vẫn thường thấy con của mình trở về, đi lại trên đường quê yêu dấu. Bao cựu chiến binh, thỉnh thoảng lại "gặp" đồng đội cũ đã hy sinh, sống dậy vui đùa, gọi nhau đi chiến đấu. Và chúng tôi cùng nhau hát những bản nhạc về người lính trường sơn năm xưa, hát về về nỗi nhớ Miền Trung của Bác...
Bánh xe cô liêu miệt mài lăn trong đêm vắng, tay lái của các bạn tôi đầy khí thế hào hùng với quyết định đi xuyên đêm. Chỉ nghỉ khi các chàng có nhu cầu ( Đổ rế) và các nàng có nhu cầu hát bài ca ( cỏ mềm). Khi ông mặt trời hấp háy đôi mắt thì cũng thật lạ kỳ là Trăng vẫn còn đó như minh chứng cho những tấm lòng sáng rực khát khao mong muốn nhanh nhanh rút ngắn đoạn đường. Sương mờ ảo hững hờ phủ trên những triền đồi, thiên nhiên, cỏ cây hoa lá xanh mướt mát đón bình minh và mỉm cười thân thiện chào đón chúng tôi. Không bỏ qua khoảnh khắc tuyệt vời của thiên nhiên chúng tôi xuống xe để ghi hình.
Tôi mê mẩn đi trước thiên nhiên nhiên, trước con đường năm xưa oằn mình trong bom đạn, gồng mình để tồn tại nâng đỡ bước chân thần tốc của các anh. Biết là sẽ để lại hình ảnh thay cho diễn đạt song tôi biết hình ảnh không đủ năng lực để chuyển tải hết những điều muốn nói. thế nên ở đoạn này chỉ có tâm hồn của nhà thơ đã bước ra từ cuộc chiến tranh ngày ấy và các họa sĩ vẽ nên niềm cảm xúc của chúng tôi khi đó...
9 giờ sáng bánh xe dừng lại trước cổng Nghĩa Trang Trường Sơn. Thuê nhà nghỉ chỉ để tắm và thay bộ đồ mới, ăn vội gói mì tôm mang theo, uống ly cafe gói rồi vội vàng háo hức tới thăm các anh.
Trước mắt chúng tôi, những câu chuyện cũ được tái hiện lại bằng hình ảnh sinh động. Cuộc sống của những nữ thanh niên xung phong, của các anh những người lính xẻ dọc Trường Sơn năm xưa... với đầy đủ cảm xúc được tái hiện. Sự khốc liệt của chiến tranh, qua cảm nhận của chúng tôi..mỗi tâm trạng một hình ảnh. Mỗi góc nhìn là một sự nuối tiếc, tiếc vì chúng tôi chẳng thể làm gì hơn ..ngoài nén nhang cháy rực tình yêu thương và những giọt nước mắt nghẹn ngào rơi xuống.
Khu trung tâm Nghĩa trang nằm trên một ngọn đồi cao. Đài tưởng niệm (Đài Tổ quốc ghi công) bằng đá trắng cao vút uy nghiêm, rỗng ruột và khuyết ba mặt, thể hiện nỗi mất mát vô cùng...
10.263 liệt sĩ, khoảng 80% hy sinh ở lứa tuổi 18 - 22. Sự linh thiêng của núi sông, trong tâm tưởng, trong cõi sâu thẳm tâm hồn mỗi người đang được sống trên đất nước thanh bình hôm nay luôn luôn tưởng nhớ công ơn các liệt sỹ trong đó có chúng tôi. Những giọt nhớ, giọt thương nhẹ nhàng rơi xuống, xin được bày tỏ sự tiếc thương và lòng mến mộ tới các anh những người lính quyết tử cho Tổ Quốc quyết sinh. Những người lính mãi mãi không được trở về trong vòng tay mẹ, được nghe " Mùa xuân đầu tiên " Một mùa bình thường bên cô gái năm xưa ước hẹn. Các anh ơi !!!!!!!!!!! xin được chia sẻ thương yêu với những trang thư đang viết dở. Anh hy sinh rồi năm ngón tay nào viết tiếp được những dở dang? ! Các anh giờ nằm đây, bình yên không mùi khói súng. Đồng đội các anh người nằm đó, người trở về làm rạng danh cho Tổ Quốc, người giữ mãi trong lòng những vết thương đau nơi thể xác, vết thương đau tận sâu thẳm tâm hồn...
Ngay tại phút giây này HY tôi trộm nghĩ : Ngày xưa chiến tranh, hàng chục ngàn tấn bom đạn của Mỹ thả xuống hòng đánh sập cầu Hàm Rồng, nhưng cầu vẫn được các chiến sĩ kiên cường bảo vệ, đứng vững. Cho đến hôm nay thì đã có ‘nhiều cầu Hàm Rồng’ sụp đổ hoặc biến mất... Ngày xưa cánh rừng U Minh Thượng, U Minh Hạ bất chấp đạn bom rải thảm, chất độc da cam, nêpan… của địch vẫn bạt ngàn xanh tươi, lấn dần ra biển cho dân tộc Việt Nam sức sống mới để trường tồn….Nhưng đến hôm nay… thì cỏ cây rũ héo, kiệt quệ, muông thú bỏ đi cả… bởi cháy! đốn! tàn sát của con người Việt Nam mới đang đội trên đầu những sứ mạng kiến quốc cao cả....Âý chết HY tôi lại lệch lạc mất rồi....quay về với Nghĩa Trang thôi
Nghĩa Trang được phân thành nhiều khu, mỗi khu có nhà tưởng niệm kiến trúc phảng phất hình ảnh các vùng quê Đất nước. Đứng ngoài nhìn vào, Nghĩa trang như một lâm viên. Vào bên trong, không khí tĩnh lặng, thâm nghiêm, mát dịu. Cái gió Quảng Trị đến mùa khô như muốn thổi trụi, thiêu đốt hết màu xanh cây cỏ. Nhưng nắng thế đấy, gió thế đấy mà cỏ hoa vẫn mọc xanh ngút ngàn trong Nghĩa trang Trường Sơn.
Ấn tượng nhất với tôi là cây hoa sao 5 cánh đỏ rực, với tâm hồn lãng đãng tôi lại liên tưởng... thật lạ kỳ phải không cây hoa như ngôi sao gắn trên ve áo các anh...tiếp tục liên tưởng với những vạt hoa rừng tôi nhớ đến câu hát: "...Ngắt một đóa hoa rừng cài lên mũ ta đi...Trường Sơn ơi...Trường Sơn ơi...'
Đi trong Nghĩa trang, bất giác nhẹ bàn chân, tâm tưởng lắng lại để chuyện trò với các liệt sỹ. Bất chợt tôi giật mình và người nổi gai ốc khi quyết định thả giầy ra khỏi chân. Vâng vì như vậy mới tiếp giáp âm dương, tiếp giáp với đât để đến gần các anh hơn. Tách ra khỏi đoàn bởi tôi muốn tự do với những dòng chảy đang cuồn cuộn trong mình, không chỉ là những giọt mằn mặn đang rơi xuống.... Tôi muốn nói to lên với các liệt sĩ rằng: Các anh không chết đâu trong lòng người đang sống, trong tôi, trong lòng Quê hương Đất nước.
Khi bước sang khu dành cho các Liệt Sĩ Miền Trung cũng tại giây phút ấy nén nhang trên tay tôi lóe sáng, điện thoại rung, tôi nhận được một tin nhắn : " Thắp giúp anh những nén nhang cho các bạn anh nhé, đồng đội anh nằm đó rất đông." rồi một cuộc gọi vội vã hỏi tôi đã đến chưa kèm theo lời nhắn nhủ ...em để ý nhé Binh Đoàn 559 ấy đồng đội anh ở rải rác các khu.. Rồi Thầy tôi ( Người lính TS năm xưa ) điện thoại đúng lúc tôi đang chuẩn bị thắp nhang cho khu dành cho Đồng Hới. Vâng và nhiều cuộc điện thoại nữa gọi cho tôi..nhịp cầu nối tới các anh..Phút giây ấy, tôi như muốn vỡ òa niềm cảm xúc.
Trong Nghĩa Trang này hoàn toàn không có những người thân yêu ruột thịt của tôi bởi đã được chuyển về Nghĩa Trang Mai Dịch lâu rồi. Nhưng đâu đây tôi vẫn cảm nhận được ở một góc khuất rất linh thiêng của linh hồn... nhận ra tôi, nhận ra người thân,con gái đồng đội mình năm xưa...Vâng và ở tại phút giây ấy tôi muốn nói với ai đó ....rằng chúng ta không được phép quên quá khứ, phải có trách nhiệm với những gì mà chiến tranh để lại. Vâng tôi muốn nói với những người còn ở lại, những người đã hiểu thế nào là sự lặng im giữa hai trận đánh. Trước giờ ra trận và khi chiến thắng trở về ....Phía trước là đồng đội đã hi sinh thân mình, giải thảm cho con đường mòn Hồ Chí Minh hôm nay. Cho con đường cao tốc Quan trường thẳng tắp với nhiều làn đường mới. Cho một 30/ 04/ 1975 vẻ vang trang sử.
Rời Nghĩa trang Trường Sơn, với bạt ngàn những ngôi mộ trắng, chúng tôi càng cảm nhận được giá trị của cuộc sống hôm nay. Cảm nhận được sự bình yên này đã có biết bao người con ưu tú của dân tộc đã ngã xuống. Một câu hát cứ bâng khuâng vang lên trong tôi da diết :" ...Đừng hỏi Tổ Quốc đã làm gì cho ta, mà hỏi ta đã làm gì cho Tổ Quốc hôm nay...'
Thời gian còn lại của buổi chiều chúng tôi đến Thành Cổ Quảng Trị, Khi xe tiến dần đến sông Thạch Hãn. Tôi chợt nhớ đến câu thơ của một người lính đã viết gửi tặng đồng đội của mình. Anh Lê Bá Dương:
Đò lên Thạch Hãn ơi chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm.
Có tuổi hai mươi thành sóng nước
Vỗ yên bờ mãi mãi ngàn năm.
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm.
Có tuổi hai mươi thành sóng nước
Vỗ yên bờ mãi mãi ngàn năm.
Còn ít ngày nữa thôi là Lễ kỷ niệm 30/04/2011 đến rồi. HY tôi qua bài viết này xin gửi lời tri ân đến những bước chân đã đặt trên dải Trường sơn ngày ấy. Những người lính may mắn nguyên vẹn trở về. Những cựu chiến binh Việt Nam...các anh là niềm tự hào của Tổ Quốc. Viết đên đây tôi giật mình chột dạ...Liệt sĩ của chúng ta, những người con ưu tú của Dân tộc ở dưới đó đã bao giờ các anh ngủ quên trong chiến thắng ? Rồi HY tôi lại tự trả lời...Không đâu 36 năm với các anh như mới hôm qua..máu thịt các anh vẫn còn đó nơi hồn thiêng sông núi...Biết ra trận là thịt nát, xương tan nhưng nụ cười vẫn ở lại rạng rỡ hơn ánh mặt trời. Vậy chúng ta những người con của cả dân tộc Việt Nam yêu dấu chúng ta nghĩ sao với một câu 5 chữ trên?
Kiều Anh Hương
10:26 28-04-2011
MỘT CHÚT THÔI...
Mắt anh bỗng cay xè
Khi nhìn thấy hình dáng em trong bộ bà ba đen nghiêm trang trước hàng mộ
Đồng đội anh chắc cũng đang nín thở
Đón chờ khói hương đang cháy lòng
Nhè nhẹ bay từ bàn tay con gái
Kết nối âm dương
Kết nối cõi lòng !
Và anh cũng cảm nhận được chuyến đi xuyên đêm của em
Ngỡ như mình đang hành quân năm ấy
Đêm lúc nào mà không huyền thoại
Chỉ là bây giờ không có bom rơi
Chỉ là bây giờ không có pháo sáng
Chỉ là bây giờ không có lũ "Con ma, Thần sấm..."
Rú rít, quần đảo trên bầu trời !
Nhưng như thế cũng là quá đủ rồi
Thời gian sẽ ngắn lại
Như âm - dương sau bao ngày khắc khoải
Để bình minh được thắp lên sớm hơn từ những nén hương...
Con gái
Đỏ như từng giọt máu
Mặn như từng giọt nước mắt
Chát như từng khúc ruột
Bỗng cùng hòa trộn, chao đảo, quay trên đầu !
Một chút… thêm một thôi
Đắng lòng
Mà suốt phần đời còn lại
Tôi chợt nhận ra nếu ngày xưa tôi nằm lại
Cũng sẽ ngậm cười không hối tiếc
Bởi vì tôi biết
Phía sau tôi là Tổ Quốc tuyệt vời
Phía sau tôi là những con người không bao giờ phụ bạc
Phía sau tôi cả non nước đất trời
Giản dị như dáng hình em đấy
Một chút thôi…
Đắng đót một chút thôi…
Nước mắt đang tuôn rơi !
Hà Nội, ngày 27.4.2011
Kiều Anh Hương
Mắt anh bỗng cay xè
Khi nhìn thấy hình dáng em trong bộ bà ba đen nghiêm trang trước hàng mộ
Đồng đội anh chắc cũng đang nín thở
Đón chờ khói hương đang cháy lòng
Nhè nhẹ bay từ bàn tay con gái
Kết nối âm dương
Kết nối cõi lòng !
Và anh cũng cảm nhận được chuyến đi xuyên đêm của em
Ngỡ như mình đang hành quân năm ấy
Đêm lúc nào mà không huyền thoại
Chỉ là bây giờ không có bom rơi
Chỉ là bây giờ không có pháo sáng
Chỉ là bây giờ không có lũ "Con ma, Thần sấm..."
Rú rít, quần đảo trên bầu trời !
Nhưng như thế cũng là quá đủ rồi
Thời gian sẽ ngắn lại
Như âm - dương sau bao ngày khắc khoải
Để bình minh được thắp lên sớm hơn từ những nén hương...
Con gái
Đỏ như từng giọt máu
Mặn như từng giọt nước mắt
Chát như từng khúc ruột
Bỗng cùng hòa trộn, chao đảo, quay trên đầu !
Một chút… thêm một thôi
Đắng lòng
Mà suốt phần đời còn lại
Tôi chợt nhận ra nếu ngày xưa tôi nằm lại
Cũng sẽ ngậm cười không hối tiếc
Bởi vì tôi biết
Phía sau tôi là Tổ Quốc tuyệt vời
Phía sau tôi là những con người không bao giờ phụ bạc
Phía sau tôi cả non nước đất trời
Giản dị như dáng hình em đấy
Một chút thôi…
Đắng đót một chút thôi…
Nước mắt đang tuôn rơi !
Hà Nội, ngày 27.4.2011
Kiều Anh Hương
-
- Nhân chứng lịch sử, những người cón sông trong cuộc kháng chiên chống mĩ thay tiêng nói của những người yên nghỉ vĩnh hăng trong nghia trang Liệt sỹ Trường sơn.. Cảm ơn bạn Hoàng Yến đăng tải bài viết...xâu sắc thặm đượn tình người .. tưởng nhớ một cuộc chiến tranh ác liệt. đã trôi qua...
-
sang thăm em ,chúc em ngủ ngon ,ngày mới vui và nhiều may mắn nhé
-
Đọc bài viết của chị về nghĩa trang Trường Sơn thật xúc động.Em chưa có dịp đến ,mà mong muốn từ lâu lắm rồi chị ạ.tặng chị bài thơ mà dù đã đọc đi đọclại em vẫn thấy luôn cay trên mắt. Viếng chồng Trần Ninh Hồ - Chị ơi!... Chỉ gọi được thế thôi Anh chiến sĩ đưa đường bỗng thấy nghẹn lời Không làm sao anh còn nói nổi: Chị đặt hoa nhầm rồi Mộ anh ấy ở bên tay trái Chỉ có một vòng hoa chị mang từ quê lại Hoa viếng mộ bên này đã có chúng tôi! - Chị hiểu ý em rồi Xin cho chị đặt hoa bên mộ đó Cả cánh rừng chỉ có hai ngôi mộ Viếng mộ anh, có chị đến đây rồi! Tây Trường Sơn 1972
-
Bài viết gây xúc động cho AMT, mắt cay sè, bậm môi lặng tưởng về những tháng năm đạp đất trường sơn, đầu đội bom đạn, nhớ đồng đội người mất người còn nhớ!!!!!!!!!!! Cảm ơn HoangYen nhiều nhiều. Chúc em khỏe vui và gặp nhiều may mắn trên đường đời.
-
Mời bạn xem một số hình ảnh viếng nghĩa trang của gia điình TuK cùng dịp các bạn đang có mặt ở Quảng Trị vừa qua nha:
Viếng mộ anh Đỉnh và thăm nghĩa trang Trường Sơn -
THƯ NGỎ (V/V tham gia viết lời bình cho tập thơ của liệt sỹ Bùi Kim Đỉnh)
Đăng ngày: 09:01 11-05-2011
Thư mục: Tổng hợp -
Chào HY, qua Vũ Thủy giới thiệu, TuK được biết về bạn. Bài viết của bạn thật xúc động ! Cùng dịp bạn đang ở Quảng Trị, TuK cũng cùng gia điình đi viếng mộ tại nghĩa trang đường 9 và nghĩa trang Trường Sơn...
-
Tối an lành Em nhé, Anh hôm nay thật nhiều tâm sự !
-
HY vẫn còn bâng khuâng sau chuyến đi đầu tiên đến với những người lính đã ngã xuống? TL đoán vậy thôi, và trân trọng tâm tư của HY đối với các đồng đội của TL. Chúc HY nhiều niềm vui !
-
Chúc mừng em một chuyến đi nhiều ý nghĩa! Đọc bài này chị như thấy lại không khí linh thiêng ban đêm khi đến thắp hương viếng Nghĩa trang Côn Đảo và ngôi mộ Chị Võ Thị Sáu vào năm kia của đoàn chị.
-
(Empty)
-
k nói gì hết. chỉ thui.
-
Công nhận loài kiến ở đây vĩ đại thật, nhưng hiền khô . Chạy nhảy tung tăng ở chân mình...nhưng không bao giờ cắn....?
-
Những cảm nhận của em làm người đọc như đang được đi trên con đường ấy vậy. Có lẽ sẽ nhiều đời sau sẽ còn nhắc tới con đường huyền thoại và những hy sinh to lớn này.
-
Đúng là chiến tranh đã qua rất lâu nhưng những vết thương của chiến tranh vẫn còn ở lại âm thầm dai dẳng và đau buốt lòng người phải không em? Chị rất xúc động khi đọc entry này của em. Các liệt sĩ, những người con ưu tú của đất nước họ mãi mãi sống trong lòng chúng ta, mãi mãi xứng đáng là những người đã làm rạng danh cho một thời xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước. Lần sau đến đó, nhớ thắp giùm chị một nén nhang em nhé
-
Phải viết bằng tất cả tấm lòng thì mới nói lên hết được nỗi trăn trở & suy tư chị nhỉ...!! Xin cúi đầu kính cẩn trước những anh linh đã hy sinh vì tổ quốc.. Chúc chị vui & hạnh phúc nhé..!!
-
Mấy tấm hình em chụp lúc nào mà Dzữ dzội quá vậy HY!? Trang blog của anh: http://lsnguyendoanmanh.tk/ hoặc: http://doanmanhqb.tk/
-
Sang thăm HY...bài viết và chuyến đi của Bạn rất có ý nghĩa đó.....
Chúc HY luôn vui, khoẻ.....để có những chuyến hànnh hương đầy ý nghĩa...
chào... -
Sang nhà chị với nhà anh Trung em học được rất nhiều . Cảm động quá chị ah! Cảm ơn chị đã cho em thấy những gì em chưa biết.
-
Đọc lại bài này mấy lần mà vẫn cảm xúc dâng trào rất khó tả...Nhất là bài thơ của anh KAH . Nếu có làm một tư liệu em nên ghép luôn bài thơ đó vào bài em viết , có lẽ rất hoàn chỉnh cho chuyến đi ý nghĩa này.
-
Mự nó ơi! Kéo Pháo lên Điện Biên Thôi! Hò Zô ta nào kéo pháo ta vượt qua Đ....èo ..nào hai ba.....
-
bài viết của HYcảm động quá ,cám ơn HY đã cho tôi được thấy nơi yên nghỉ câu những người anh ,chị đã hy sinh để làm nên ngày trọn vẹn non sông hôm nay chúc HY ngủ ngon
-
Đúng là một thiên kim tiểu thư.Dáng người mềm mại như một bông hoa Quỳnh đang thiếp ngủ.Màu da trắng ngà thật gợi cảm!Nhưng tại sao nàng lại ngồi ở nơi yên tĩnh ,vắng vẻ như thế này nhỉ?Hay nàng đang cô đơn?Không phải.Có lẽ nàng muốn như thế vì không khí này chỉ hợp với nhưng nhà thơ.Nàng lại đang hình như sửa quai dép.Không.Dép không hỏng có lẽ chính nàng cũng muốn ngắm đôi chân thon,trắng và hơi dài thật quyến rũ của mình cũng nên!
-
chị đi được nhiều nơi thích quá, thảm nào mà thấy vắng bóng chị.
-
Đọc mà thấy buồn và chẳng Com gì được nữa ... nhà CV có Ông ngoại nằm đâu đấy từ năm 1953 ...buồn lắm !
-
Các cháu bé Dân Tộc chắc cũng chẳng có ai dậy đâu, nhưng đã ý thức được , khi chúng đứng trên mảnh đất thiêng liêng đó và chúng tự cảm thấy thật ý nghĩa khi làm được những điều tốt dù nhỏ nhoi Em nhỉ !
-
tranh thủ chút thời gian ghé sang nhà mợ, bài viết của mợ, bài thơ của KAH lấy đi bao nhiêu nước mắt của tôi, lại thấy tiếc tôi đã ko sắp xếp được tg để đi cùng mợ nhưng tôi vẫn dặn lòng mình có một ngày tôi sẽ đến thăm NTTS bởi đó là nhân chứng sát thực nhất cho tội ác của chiến tranh. Cha tôi-người lính Trường Sơn năm xưa đã may mắn trở về nhưng vẫn mang trong đầu mảnh đạn của thời khói lửa để trái gió trở trời cha lại đau. Bác tôi-đã hy sinh, gia đình tôi tìm bao năm nay vẫn chưa biết Bác nằm tại nơi nào bởi tiểu đội trinh sát của Bác ngày hôm đó không có ai trở về . Xin thắp một nén hương cho linh hồn những Anh hùng tuổi đôi mươi...Biết đâu trong những ngôi mộ vô danh đang nằm đó có người Bác của tôi mợ nhỉ
-
Chào chị! E đã rơi nước mắt khi đọc bài viết của chị, e đúng là thế hệ sinh ra khi Đất nước đã yên bình, chỉ được nghe Ba kể về ông Nội đã hy sinh trong chiến tranh, giặc bắn và vứt xác Ông xuống sông và Ba suốt mấy đêm liền lặn lội đi tìm xác của Ông như thế nào! Chỉ điều đó mà trái tim đã thắt lại thầm cảm phục ý chí và con người của Ba lúc đó. Sau chiến tranh Ba em trở thành một chiến sĩ công an nhân dân (theo đúng nghĩa của nó). Thật xúc động " Khi bước sang khu dành cho các Liệt Sĩ Miền Trung cũng tại giây phút ấy nén nhang trên tay tôi lóe sáng, điện thoại rung, tôi nhận được một tin nhắn : " Thắp giúp anh những nén nhang cho các bạn anh nhé, đồng đội anh nằm đó rất đông." rồi một cuộc gọi vội vã hỏi tôi đã đến chưa kèm theo lời nhắn nhủ ...em để ý nhé Binh Đoàn 559 ấy đồng đội anh ở rải rác các khu.. Rồi Thầy tôi ( Người lính TS năm xưa ) điện thoại đúng lúc tôi đang chuẩn bị thắp nhang cho khu dành cho Đồng Hới. Vâng và nhiều cuộc điện thoại nữa gọi cho tôi..nhịp cầu nối tới các anh..Phút giây ấy, tôi như muốn vỡ òa niềm cảm xúc." Cứ như cảm nhận được "niềm cảm xúc" "vỡ òa" cùng chị vậy!!! Cảm ơn chị về bài viết.
-
Chia sẻ với chị yêu những tâm sự về Trường Sơn!
-
Trong quỹ ảnh ít ỏi của chuyến đi Nghĩa Trang liệt sĩ Trường Sơn trên album của em tôi thấy tấm ảnh tháo dép này đẹp đấy.
-
Chính ở đất này anh tôi vẫn đâu đây Dưới đáy sông hay bên cạnh rừng cây Bốn bốn năm rồi mộ ở quê không xác Đắp lên vậy thôi anh có buồn thay? Liệu trong số 10.000 ngôi mộ ở NTTS có xác anh tôi? Các bạn ai có thông tin gì của anh tôi: Nguyễn Lương Thuận, sinh 5/4/1940, nhập ngũ 10/5/1965, hy sinh 30/9/1967 trong trân đánh đồn Hải lăng - Quảng trị xin báo cho thanhthuoc. Xin cảm tạ.
-
phía sau lưng một buổi chiều là cô đơn với tịch liêu muôn trùng vòng tay lặng lẽ vô cùng bỗng phương xa gọi chập chùng núi non
-
Chúc mừng chuyến đi đầy ý nghĩa ! Dù chỉ một lần đến với các Anh cũng tràn đầy cảm xúc em ạ, đứng trước những người đã ngã xuống không ai là không xúc động. Năm nào TL cũng có dịp về với đồng đội mà cảm xúc không bao giờ thay đổi, những giọt nước mắt vẫn tự nhiên trào ra...
- Khát vọng Trường Sơn Thơ Nguyễn Hữu Quý Nằm kề nhau Những nấm mộ giống nhau Mười nghìn bát hương Mười nghìn ngôi sao cháy Mười nghìn tiếng chuông ngân trong im lặng Mười nghìn trái tim neo ở đầu nguồn Mười nghìn đôi vai từng gánh Trường Sơn Mười nghìn đôi tay mở rừng xẻ núi Mười nghìn đôi chân bám trên trọng điểm Mười nghìn đôi mắt ngước hái mây chiều... Mười nghìn ngọn đèn thắp miền giông bão Mười nghìn bếp ấm giữa lòng rừng xanh Mười nghìn cơn mưa, mười nghìn cơn nắng Mười nghìn trận sốt bạc rừng nguyên sinh Mười nghìn chiếc gậy của thời đôi mươi Mười nghìn nếp nhăn hằn lên trước tuổi Mười nghìn vết đau, mười nghìn vòng trắng Mười nghìn mái tóc bị phát quang dần... Mười nghìn Trường Sơn trong một Trường Sơn Mười nghìn lời ca trong bài ca lớn Mười nghìn cái tên đêm đêm mẹ nhắc Mười nghìn giấc mơ của mẹ chờ ta Mười nghìn con đò thương về bến đợi Mười nghìn hạt giống chưa về phù sa... Mười nghìn tấm bia, còn mười nghìn nữa Mười nghìn đồng đội nằm rải Trường Sơn Mười nghìn hài cốt chưa về khói hương Mười nghìn đơn côi nằm trong cõi vắng Mười nghìn cô quạnh lang thang nẻo rừng... Mười nghìn khát vọng được về bên nhau!
- Đúng là những cung bực cảm xúc thật tràn đầy và tình cảm, khó có thể diễn tả hết với những người sinh ra sau chiến tranh như tôi và bạn nhưng với những dòng tâm nghiệm của bạn thực sự đã làm xúc động rất nhiều trái tim không giới hạn tuổi tác , , , trong đó có tôi. Cảm ơn entry này mà qua đó tôi có những trải nghiệm tuyệt vời . .
-
Tuy bắt đầu đọc từ khi HY mới đăng entry này, nhưng đến giờ VH mới đọc xong (mấy đêm). Chẳng hiểu vì sao nữa. Một mình một phòng, đóng cửa, đọc rất chăm chú. Rất lâu vẫn chỉ được một đoạn. Cuối cùng rất khuya mà vẫn đọc dở dang. Chắc lạc vào mê cung của Phù Thủy, hay những ngả đường hun hút đến Nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn ?! Chỉ biết trong mình, tận thẳm sâu, rì rào đoàn quân đi không mỏi. Những gương mặt xạm khói đạn bom, trắng lóa nụ cười; những tiếng thét khản đặc bật lên từ máu. Con đường bùng vỡ đỏ tươi... gam màu của sốt rét ác tính tô lên những gương mặt như lá cây mục rã hết biểu bì chỉ còn lại gân cuộng... Những trang thư viết dở màu cà phê ... và những chuyến xe trong thùng trắng toát... Có lẽ mắt nhòe quá nên đọc chậm. Thông cảm nhé Hoangyenstc
-
Mụ PT này rất thích một câu 7 chữ: "Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân" Đúng là câu này rất hay, nghĩ suy thế sự ở đời chung quy cũng bởi câu này mà thôi.
-
Em thích đọc bài này của chị!Đọc bằng tấm lòng chị ạ!
-
Ôi thế mới là Phù thủy chứ nhỉ, tôi thích hâm hâm vậy đấy. Nếu mà quá bình thường thì NH ta ứ thèm chơi đâu. Ngày hôm nay tôi đi dự off gặp gỡ thiên thần không chân Thanh Thảo đấy. Lên gân lên cốt mãi mới dám đi. Buổi họp mặt thật ý nghĩa. Tôi đã làm được hai bước đột phá trong cuộc đời mình. Hôm nào mợ ra chúng ta gặp nhau tôi sẽ kể mợ nghe nhé. Có quà cho mợ đấy, một con trâu do thiên thần Thương Thương tự tay làm. Chúc hai mẹ con vui vẻ nhé, hẹn gặp lại.
-
Thế à? Nhớ thương người đã khuất và mừng đón người trở về là hai mặt của cảm xúc chiến thắng mà. Thông cảm với GS giùm nhé.
-
...Nhà chị có hai đứa trẻ con hôm trước nó cãi nhau ỏm tỏi tranh đồ chơi, giận dỗi bảo không chơi với nhau nữa, hôm sau nó lại chia kẹo cho nhau ăn...! Ăn kẹo này em nè...Chị vẫn là đứa trẻ trong thân xác lớn mà
-
(Empty)
-
Đất nước mình trải qua hai cuộc chiến tranh có quá nhiều mất mát đau thương rồi. Cầu mong con cháu chúng ta mãi mãi sống trong hòa bình, không còn ám ảnh chiến tranh. Một ngày vui cô nhé.
-
Giờ này chắc mợ đang hiên ngang ngửa mặt lên trời xem pháo bông rồi nhỉ? Quên cả lời hứa là tường thuật cho NH nghe rồi à. Tủi thân quá, đang phải ngồi một mình xem nhờ nhà đài đây. hu hu. Bao giờ về nhớ là phải có cả lời cả hình để tường thuật đấy, cả quà nữa nhé!
-
Ngày 2/5 gặp mặt mọi người và không thể thiếu em. Nhớ đừng tạo ra lý do chính đáng nhé.
-
Đây là bài viêt tôi dành thời gian đọc nhiều nhất và cũng nhiều suy nghĩ. Em chắc đang bận rộn ở Đà Nẵng rồi, hy vọng khi tham dự buổi lễ em sẽ không than thở rằng : Lãng phí quá bắn tiền lên bầu trời và ô nhiễm môi trường..lãng phía quá,,Miền Trung thân yêu và bao vùng miền của Tổ Quốc đang ngèo đói, chịu nhiều thiên tai, lũ lụt..Hãy hưởng chọn vẹn niềm vui như mọi người, không nghĩ nhiều đến vấn đề như: .." Ngày xưa cánh rừng U Minh Thượng, U Minh Hạ bất chấp đạn bom rải thảm, chất độc da cam, nêpan… của địch vẫn bạt ngàn xanh tươi, lấn dần ra biển cho dân tộc Việt Nam sức sống mới để trường tồn….Nhưng đến hôm nay… thì cỏ cây rũ héo, kiệt quệ, muông thú bỏ đi cả… bởi...."
Hãy hưởng chọn vẹn niềm vui mà nhiều người phụ nữ chỉ mong có vậy cô HTL ạ. -
Cảm ơn HY đã làm hộ và nói hộ những những việc làm của người lính sau cuộc chiến.những người đồng đội của chúng tôi đã nằm rải rác suốt chiều dài đất nước.trong những ngày này không thể không nhớ tới các anh,những người đồng đội cùng chia ngọt sẻ bùi.cùng gắn bó bên nhau khi xông trận cũng như khi trở về hậu cứ huấn luyện.tôi-một người còn chút may mắn được trở về sau khi chiến tranh kết thúc.cũng mong một ngày nào đó được trở lại thăm chiến trường xưa,thăm lại các anh.thắp cho các anh những nén nhang tưởng nhớ và chia sẻ.nhưng có lẽ ước mơ ấy tưởng như nhỏ nhoi mà lại quá lớn lao và xa vời.bởi nó luôn năm ngoài khả năng của người lính.
Một lần nữa chân thành cảm ơn HY và mọi người trong đoàn đã làm giúp chúng tôi trong những ngày tháng năm đầy những ắp những kỷ niệm này.
chúc bạn và gia đình luôn an lành,may mắn và hạnh phúc. -
Em chị đọc lại rồi
-
Đến nghiã trang LS Trường Sơn, bạn sẽ luôn gặp hai chú bé này. Điều đặc biệt là hai chú bé biết rõ khu mộ của tỉnh nào nằm ở vị trí nào trong cái nghĩa trang LS rộng mênh mông này và đọc thuộc vanh vách tỉnh nào có bao nhiêu mộ LS, trong đó có bao nhiêu mộ chí có tên và bao nhiêu mộ chí chưa biết tên. Chỉ chừng ấy cũng đã đủ cho những người đến viếng khâm phục xúc động và rút ví thưởng tiền cho hai chú
(Hình tôi chụp khi đến viếng NTTS 3 - 2010) -
Các anh không về, mình mẹ lặng yên !
-
Em xúc động ko nói lên lời CHỊ ơi!
-
HY ơi ! Đọc bài của HY đi thăm Nghĩa trang Liệt sĩ - nơi yên nghỉ của các anh hùng đã hiến dâng cả tuổi thanh xuân của mình cho Tổ quốc. HD lại nghe đâu đây như hồn sông núi vang lên lời: "Hịch tướng sĩ"; "Bình ngô đại cáo" năm xưa đang vang vọng về... Gần đến ngày CHIẾN THẮNG! HD xin thắp nén hương tưởng nhớ các anh hùng liệt sĩ. Chúc các anh hùng liệt sĩ mãi mãi tuổi 20!
-
Bài viết thật xúc động, tuy nhiên, anh thấy không nhắc đến các cháu người Vân Kiều đã dẫn đường, châm lửa, đốt nhang và hái hoa tặng PT thì thật là thiếu sót.
-
Đến những chú kiến vàng, bụng phưỡn, mặt nhẫy như quan phụ mẫu cũng phải động lòng trắc ẩn, không nỡ phạt quái xế của PT. Rồi các em nhỏ người DT Vân Kiều, tình nguyện dẫn đường, châm lửa thắp hương và hái hoa tặng PT. Tất cả những hình ảnh đó, đã nói lên sự linh thiêng của các hương hồn LS. Và QTV tôi tin các anh sẽ luôn dõi theo và phù hộ cho PT cùng các bạn!
-
Đến những chú kiến vàng, bụng phưỡn, mặt nhẫy như quan phụ mẫu cũng phải động lòng trắc ẩn, không nỡ phạt quái xế của PT. Rồi các em nhỏ người DT Vân Kiều, tình nguyện dẫn đường, châm lửa thắp hương và hái hoa tặng PT. Tất cả những hình ảnh đó, đã nói lên sự linh thiêng của các anh. Và QTV tôi tin các anh sẽ luôn dõi theo và phù hộ cho PT cùng các bạn!
-
Bai viet cua ban that xuc dong. Cam on ban va nhung nguoi ban voi tinh cam va viec lam that y nghia. Cuoc doi dep hon khi co nhung nguoi co tam long nhu HY.
-
Thật xúc động, quá xót xa!
-
Đọc entry của chị và bài thơ của KIỀU ANH HƯƠNG kg cầm lòng nổi chị ơi!
-
Đọc bài của mợ cộng thêm với " Một chút thôi" của anh Kiều Anh Hương mà tôi húp cả mắt lên rồi đây này, bắt đền mợ đấy!
-
Bài viết rất hay, tận đáy lòng những xúc cảm chân thành. Tiếc rằng chị đã kg đi cùng em chuyến đó, nhưng đọc xong thì chị cảm thấy có bước chân mình đến được nơi đó rồi. ( p/s: Chuyến đi râm ran chuyện nói xấu chị đúng kg? gió đưa về bên tai chị đấy nhé... )
-
Giống chị Tư Hậu đứng tưởng niệm các chiến sỹ quá! Bài viết thực sự càm động và sâu sắc! Gửi tới các chiến sỹ đã hy sinh vì cuộc sống yên vui của chúng ta hôm nay một phút mặc niệm và yêu thươgn! Cảm ơn em đã mang hơi ấm của các chiến sỹ nằm lại nghĩa trang trường sơn về đây cho mọi người tuy không tới nơi chốn ấy mà vẫn như được gặp họ!
-
Đọc bài viết của em , xúc động và nghĩ đến một thời trai trẻ của mình. Đồng đội và bạn bè anh nằm lại ở đó khá đông. Không hiểu em đã đọc cuốn " nỗi buồn chiến tranh " của Bảo Ninh chưa ? Chính những người nằm xuống mới xứng đáng là anh hùng chứ không phải những người còn sống . Xin thắp một nén nhang trước những anh hùng vô danh và có danh !
-
Để cho ai giả vờ yêu
Để cho ai lại liêu xiêu vì tình ................ Để anh phải chết vì mình Để anh phải nói " em tình nhất thôi" Để rồi ngày tháng dần trôi Trong anh cảm nhận " em tôi ..nhất đời " !!! -
" Con đường Cao tốc quan trường" Tôi không nghĩ em ví von đáo để đến như thế... Nhưng đúng là tôi xúc động, rất xúc động. Lớn lên trong thời bình, không mùi khói súng với con đường trải dài thẳng tắp cho tương lai. Vì đâu trong tim em chất chứa nhiều yêu thương đến vậy? Hát thì thích những bản tiền chiến...Đất nước luôn trong tim em. Thay mặt những người đã nguyên vẹn trở về, thay lời các liệt sĩ CÁM ƠN EM và vô cùng tự hào đã từng được làm một người Thầy của em.
-
Thật là nhiều cảm xúc và rất nhiều ý nghĩa cho entry và nhất là những hình ảnh trong chuyến đi của bạn HYSTC.
Xúc động và tự hào về một quá khứ hào hùng và đau thương của dân tộc ta.
Xin tặng HY một khổ thơ trong bài Có một thời như thế mà tôi đã viết nhân 35 năm ngày 30 - 4 để nhớ về những đồng đội đã nằm xuống:
Có một thời thấm đẫm những miền thương
Ta nổ súng rung trời tiễn đưa đồng đội
Bạn nằm xuống không còn ngày trở lại
Nhìn về Bắc đau đáu nhớ quê hương -
Hic. Viết cm rồi sao nó ko hiện lên nhỡ?
Bài viết rất hay và mang đến cho mình rất nhiều cảm xúc bạn ạ, cảm ơn bạn về bài viết này, sẽ mãi mãi biết ơn đến những anh hùng bất tử của chúng ta, vì có họ chúng ta mới có được cuộc sống độc lập, tự do như hôm nay. Chia sẻ cùng bạn đôi lời, chúc bạn luôn vui nhé ! -
Vậy là các chiến sĩ đã được an ủi rất nhiều trước tấm lòng của Em đấy !
-
MỘT CHÚT THÔI... Mắt anh bỗng cay xè Khi nhìn thấy hình dáng em trong bộ bà ba đen nghiêm trang trước hàng mộ Đồng đội anh chắc cũng đang nín thở Đón chờ khói hương đang cháy lòng Nhè nhẹ bay từ bàn tay con gái Kết nối âm dương Kết nối cõi lòng ! Và anh cũng cảm nhận được chuyến đi xuyên đêm của em Ngỡ như mình đang hành quân năm ấy Đêm lúc nào mà không huyền thoại Chỉ là bây giờ không có bom rơi Chỉ là bây giờ không có pháo sáng Chỉ là bây giờ không có lũ "Con ma, Thần sấm..." Rú rít, quần đảo trên bầu trời ! Nhưng như thế cũng là quá đủ rồi Thời gian sẽ ngắn lại Như âm - dương sau bao ngày khắc khoải Để bình minh được thắp lên sớm hơn từ những nén hương... Con gái Đỏ như từng giọt máu Mặn như từng giọt nước mắt Chát như từng khúc ruột Bỗng cùng hòa trộn, chao đảo, quay trên đầu ! Một chút… thêm một thôi Đắng lòng Mà suốt phần đời còn lại Tôi chợt nhận ra nếu ngày xưa tôi nằm lại Cũng sẽ ngậm cười không hối tiếc Bởi vì tôi biết Phía sau tôi là Tổ Quốc tuyệt vời Phía sau tôi là những con người không bao giờ phụ bạc Phía sau tôi cả non nước đất trời Giản dị như dáng hình em đấy Một chút thôi… Đắng đót một chút thôi… Nước mắt đang tuôn rơi ! Hà Nội, ngày 27.4.2011 Kiều Anh Hương
-
Hay đến từng câu chữ HY à !
-
Tại sao không TEM kim cương cho mình nhỉ...hờ hờ